Category Archives: Dịch thuật

Chia Tay Lúc Tuổi 22

 

Vào cái thời mà mà quần ống loa, tóc dài đến vai của giới trẻ gần 50 năm về trước, dân yêu thích tình ca Nhật Bản có lẽ không ai là không biết bài hát “22 sai no wakare” (Chia tay lúc tuổi 22) của ông nhạc sĩ folksong nổi tiếng Ise Shoyo, nói về thứ tình cảm chân thật, không bóng bẩy của hai người trẻ Nhật Bản yêu nhau và rồi…. phải xa nhau khi tuổi mới 22. Dân ghiền nhạc như tôi dù đàn còn tập tễnh đã cố gắng tập hát, tập đàn cho bằng được. Đến năm 2013, “tái hiện” lại ước mơ, tôi mới được dịp “hòa tấu” chung bản này với hai người bạn cũng bằng…. tuổi (trên 6 bó) khi hội ngộ ở Cali. Xin mời quân ta nghe audio và phần dịch từ Nhật sang tiếng Việt bài nhạc của Trần Thụ Ân, một đàn anh của tôi nhé.

Vũ Đăng Khuê Continue reading

Qùa Tặng Cho Cô Con Gái Ngoan

Trần Ngọc Phương chuyển ngữ

Tác giả: Nadine Gordimer

Nadine Gordime (1923 -2014) nhà văn nữ da trắng Nam Phi, đoạt giải văn chương Nobel 1991. Bà sinh năm 1924 vùng ngoại ô thành phố Johannessburg, Nam Phi… Bà đi vào con đường văn chương khá sớm, bắt đầu viết năm lên chín, mười lăm tuổi đã có truyện ngắn đăng trên tạp chí. Cũng như nhà văn Alan Paton, đề tài của bà thường xoay quanh vấn đề tình yêu và màu da, chống chủ nghĩa kì thị chủng tộc. Bà còn đi xa hơn nữa, dấn thân vào cuộc đấu tranh chống chế độ Apartheid ở Nam Phi. Bà giúp thành lập Hội Nhà Văn Nam Phi mà 98% là người da đen.

Continue reading

Đóa Hoa Vô Thường

Chuyển ngữ : Hồ đắc Điền

Nguyên tác: Jacques Prevert

Jacques Prevert ( 1900 – 1977 ) là một nhà thơ Pháp nổi tiếng trong nhiều lãnh vực sau Đệ Nhị Thế Chiến nhưng ông nổi bật hơn những người đồng thời qua những bài thơ tuy giản dị nhưng rất triết lý và ít nhiều mang tính phản kháng với dòng văn học truyền thống. Thơ của ông đã đưọc phổ nhạc ( Les feuilles mortes / Autumn Leaves ) và dùng làm tài liệu giảng dạy trong các trường học . Bài thơ được chọn dịch ” Le Bouquet ” trong thi tập ” Paroles ” rất giản dị nhưng thể hiện một cái nhìn độc đáo về kiếp hồng nhan trước cơn lốc nghiệt ngã của thời gian vô tình qua hình ảnh đóa hoa tươi thắm mới ngày nào e ấp như em gái xuân thì , rồi khô héo , tàn úa khi nhan sắc về chiếu theo đúng quy luật có sinh có diệt nên tựa đề của bản dịch mới có tên là Đóa Hoa Vô Thường gồm một bản phóng tác gần sát nghĩa và một bản thoát ý theo thể Lục Bát Continue reading

Bát Nguyện Tu Tâm

Tác giả: Geshe Langri Tangpa
Rigpa Translations
Bắc Phong chuyển ngữ nhân mùa Phật Đản 2562.

*Geshe Langri Tanpa ( 1054-1123)

Geshe Langri Tanpa ( 1054-1123) là một vị Lạt ma nổi tiếng ở Tây Tạng trong thế kỷ thứ XI. Lịch sử Phật giáo Tây Tạng cho biết tư tưởng Phật giáo Đại Thừa đã được ngài Atisha mang đến từ Ấn Độ vào cuối thế kỷ thứ X và sáng lập dòng truyền thừa Kadampa, Langri Tanpa à đệ tử đời thứ năm của dòng này. Sinh thời Langri Tanpa đã được người đời kính ngưỡng nhưng ngài luôn có thái độ khiêm hạ. Ngài hành trì hạnh bố thí suốt đời và kết quả là Phật tử đã cúng dường ngài cả một tự viện rộng lớn để ngài có thể nuôi dạy 2000 Tăng sĩ và giúp đở những người nghèo khó. Ngài luôn chấp nhận mọi thua thiệt và dành mọi vinh quang cho người khác.

1.
trân quí hơn phước báu
là tất cả chúng sinh
nguyện đạt thành đạo quả
với muôn loài trong tim Continue reading

Chuyện Con Lừa Tự Đắc

Bắc Phong phóng tác

(Thơ phóng tác theo truyện Phật giáo nhân mùa Phật Đản 2562.)

xưa trong một ngôi chùa
ở lưng chừng triền núi
thị giả nuôi con lừa
để kéo cối xay lúa

nhiệm vụ chỉ có thế
nên lừa sống thảnh thơi
nhưng thấy đời vô vị
mơ xuống xã hội người Continue reading

Chuyện Lão Mẫu Mất Bánh

Cổ Tích Nhật Bản
 Bắc Phong dịch từ bản tiếng Anh The Old Woman Who Lost Her Dumpling do Lafcadio Hearn (1850-1904) chuyển ngữ.
Ngày xửa, ngày xưa có một lão mẫu tính tiếu lâm, hay cười và thích làm bánh bao bằng bột gạo.
Một hôm, trong lúc đang làm bánh bao cho bữa tối, bà làm rớt một chiếc. Nó lăn vào cái lỗ trên sàn đất nhà bếp và biến mất. Lão mẫu cố moi nó lên bằng cách thọc tay xuống cái lỗ, rồi thốt nhiên đất sụp, thế là bà cũng lọt luôn xuống hố.
Lão mẫu rơi khá sâu, nhưng không hề hấn gì. Lúc đứng dậy được trên đôi chân, bà thấy mình đang ở một con lộ giống như con lộ trước nhà mình. Trời thật sáng dưới đó, lão mẫu thấy khá nhiều những đồng lúa, nhưng chẳng một bóng người. Cớ sự ra sao, tôi chẳng biết. Nhưng dường như lão mẫu đã rơi xuống một xứ nào khác. Con lộ mà lão mẫu ngã xuống khá dốc; cho nên sau khi hoài công tìm kiếm chiếc bánh, bà nghĩ chắc nó đã lăn xuống con dốc. Lão mẫu vừa chạy xuống dốc vừa la:
“Bánh bao của tôi, bánh bao của tôi! Đâu rồi chiếc bánh bao của tôi?”
Một lúc sau, lão mẫu thấy tượng đá của Bồ Tát Địa Tạng bên lề đường. Bà hỏi:
“Bồ Tát Địa Tạng, ngài có thấy chiếc bánh bao của con không?”
Bồ Tát Địa Tạng đáp:
“Có, ta có thấy chiếc bánh bao của con lăn xuống dốc. Nhưng con không nên đi xa thêm, vì dưới đó có Quỉ Dạ Xoa ăn thịt người.”

Continue reading

Giải Nghệ

Truyện ngắn của Herman Melville

Chuyển Ngữ: Trần Ngọc Phương

Herman Melville (1819-1891) nhà văn Mỹ, đã làm nhiều nghề trước khi trở thành nhà văn, ông đã làm thư kí, dạy học, đi biển… Quảng đời thuỷ thủ đã giúp chất liệu cho ông hình thành những tác phẩm lớn của mình, như Moby- Dick (Cá voi trắng) một kiệt tác sau này. Tuy nhiên, ông vẫn ưu ái thơ ca, và có làm vài tập thơ nhưng không được người đọc chào đón lắm (Những tập thơ của ông đa số do ông tự xuất bản hoặc nhờ họ hàng hổ trợ) và truyện ngắn sau viết về một thi sĩ trẻ chưa thành công, cũng ít nhiều mang yếu tố tự truyện.

*

Thế là hết. Thơ tôi bị chửi rủa. Danh tiếng bất tử đã không đến với tôi! Tôi mãi mãi là kẻ bất tài, vô dụng. Ôi, số phận thật nghiệt ngã!

Tôi quăng bài báo phê bình đi, chụp lấy mũ và lao ra ngoài đến khu phố Broadway (1). Ở đó một đám đông náo nhiệt đang đổ xô kéo đến một gánh xiếc nổi tiếng mới gần đây về một anh hề chính, nằm ở con đường kế bên. Continue reading

Đôi Mắt

ĐÔI MẮT

Truyện ngắn của K.T Mohammed

Chuyển ngữ: Trần Ngọc Phương

K.T Mohammed (1927-2008), nhà văn Ấn, sinh ở Manjeri bang Kerala. Từng làm thư kí ở sở bưu điện. Kịch và truyện ngắn là hai thể loại viết chủ yếu của ông. Truyện “Đôi Mắt” đã đoạt giải nhất của cuộc thi truyện ngắn quốc tế do tờ New York Herald Tribune khởi xướng và được tổ chức tại Ấn Độ vào năm 1952. Câu chuyện này trở nên phổ biến ở Ấn và nó cũng đã được dịch ra nhiều thứ tiếng.

*

Tất cả những ai có mắt đều cười khi nhìn thấy tôi. Một số bật cười lớn như không thể nén được. Họ có khá nhiều chuyện buồn cười kể về tôi. Tôi biết họ nói điều gì, và điều gì làm cho họ cười như những con lừa. Một lý do tại sao họ cười là vì rằng, tôi, cũng có người yêu. Hơn nữa tôi đã cưới cô ta. Làm thế nào tôi thành người tình, thành người chồng. Câu chuyện họ coi như là một điều kỳ lạ, và điều này làm họ cười nôn ruột. Nếu bạn muốn biết điều kì lạ buồn cười này, họ sẽ yêu cầu bạn hãy thử nhìn thẳng vào tôi. Nào, tôi đứng yên trước mặt bạn. Có cái gì khá đặc biệt nơi tôi? Xét cho cùng, tôi là một con người mà. Continue reading

Tình Yêu Mùa Giáng Sinh

CHRISTMAS  LOVE

Tác giả: Joanna Fuchs

*Tình Yêu Mùa Giáng Sinh

Chuyển  ngữ: Hồ Đắc Điền

Giáng Sinh đến em thầm mong  quà cáp
Vừa bất ngờ vừa vui sướng làm sao
Nhưng trên đời không gì vui hơn cả
Bằng tình anh trong ánh mắt nhìn em Continue reading