Category Archives: About

Lớp Học “Tạp Chủng”

Tác giả: Trần Ngọc Phương

Ngày ấy đã lâu, lâu cỡ chừng “Bảy ngàn đêm góp lại”. “Bảy ngàn đêm, gần hai mươi năm. Thời gian đã đủ cho ta sự trưởng thành đã đủ cho sự già nua”. Đúng như Trầm Tử Thiêng đã ghi trên tờ nhạc của mình. Thời gian chồng chất đã trôi qua nhưng hình ảnh lớp học đó tôi vẫn còn nhớ như ngày nào, dù thời gian thực sự của nó phải cộng thêm một ngàn đêm nữa.  Continue reading

Du Xuân Về Gò Công, Tiền Giang

Tác giả: Minh Triết

Sáng ngủ dậy, bóc tờ lịch cuối. Vậy là một năm mới bắt đầu. Cộng thêm cho mình một tuổi. Nhớ ngày, nhớ tháng đã qua với bao nhiêu kỷ niệm buồn vui . Lòng cảm thấy bâng khuâng, luyến tiếc những điều tốt đẹp, mơ về ngày mai tươi sáng hơn. Dù muốn hay không dòng đời vẫn trôi . Để mở màn và kỷ niệm năm mới, chúng tôi về thăm Gò Gông.

Continue reading

Một Kỷ Niệm Xưa

Tác giả: Thái Thanh

Khi đến tuổi chiều, người ta thường thích đơn lẻ một mình, thích lặng ngắm trầm tư về năm tháng cũ của ngày xưa. Năm nay tôi đã gần tròn 60, cái tuổi về chiều. Có những điều rất gần, rất quen thuộc hằng ngày mà sao tôi lại lẫn quên nhưng có những điều rất xa trong quá khứ mà sao cứ còn hoài còn mãi ở trong tôi. Continue reading

Quỳnh

(nhạc và lời Phạm Anh Dũng)

Quỳnh hoa trắng ngần
Một đêm tối về
Và nồng nàn Quỳnh hương, ta xây mộng thắm

Lặng nghe gió nhẹ
Hồn ta rã rời
Rồi nhạc tình lồng suối, trăng vàng tràn dâng Continue reading

Cú Đá Trời Sập

Tác giả: Phan Ni TấnHồi nhỏ ông Phan Văn Tôi đã sớm xa nhà thì em của ông, thằng Lộc, mới chừng 3, 4 tuổi. Tưởng mình đi rồi về ai dè một đi không trở lại. Tới khi hai anh em gặp lại nhau nơi xứ người thì thằng Lộc đã có gia đình con cái đùm đề. Điều ngạc nhiên là nó cũng võ nghệ dàn trời như ông thời trai tráng. Có điều so với nó thì hồi xưa ông chỉ là võ sĩ hạng ruồi muỗi; còn thằng Lộc, thằng Phan Văn Lộc với cú đá thôi, cũng đủ liệt nó vào hạng cao thủ. Continue reading

Qui Nhơn…Ngậm Ngùi

Tác giả: Lộc Đặng

 

Mỗi lần về thăm Qui Nhơn, giống như là Từ Thức lạc thiên thai, thành phố đã hoàn toàn đổi khác, con người cũng vậy, những người của các thế hệ kế tiếp sau của mình. Những địa danh quen thuộc, đường Võ Tánh, Gia Long,  Cường Đễ …..dầu có cố tìm lại vài dấu vết xưa cũng không còn … Continue reading