Category Archives: Tiếng hát Hương xưa

Một Mình

Tác giả: Võ Đình

Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình
Ngoài hiên nắng loé, đàn chim giật mình
Biết lời tỏ tình, đã có người nghe
Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành
Đời mong manh quá, kể chi chuyện mình
Nắng buồn cuộc tình, bỗng tắt bình minh.đọc thêm…

Hội An, Một Lần Về

Tác giả: Trần Văn Nghĩa

Quê nội bà xã tôi ở Quảng Nam-Đà Nẵng. Ngày trước, ông Nội sống ở làng Minh Hương, Hội An. Còn bà Nội gốc gác ở Duy Xuyên. Do sinh kế nên cả nhà dắt díu, di cư vào đàng trong, vùng đất mới Phan Rang. Lúc đó còn hoang vu, để lập nghiệp. Khi tôi về làm rể, ông đã mất từ rất lâu. Vào khoảng năm 1963. Chỉ còn lại bức ảnh chụp chân dung đen trắng để thờ. Với khuôn mặt có dáng dấp thư sinh, nhất là đôi mắt đã toát lên nét thông minh đỉnh ngộ. Nghe đâu ông rất thông thạo chữ nho, biết bốc thuốc chữa bệnh và biết coi tướng số. Còn bà Nội lúc đó vẫn còn khỏe, xa quê đã lâu nhưng còn nói rặt giọng Quảng. Năm 1987, bà mất vì bệnh già. Bà xã tôi thường nhắc về ông Nội với sự tiếc thương vô hạn. Sinh thời, ông là người luôn luôn quan tâm che chở và là một trong hai đứa cháu nội ( bà xã tôi và đứa em con người chú) được ông thương, chỉ được phép ở bên cạnh ông mà thôi.đọc thêm…