Chiều

Tác giả: Quý Trần

Cho tôi quên một chiều ảm đạm ,
Mây trôi hoài về hướng vô phương ,
Anh ngồi đó trong căn phòng tỉnh lặng ,
Gió hiu hiu quanh quẩn tự vô thường ,đọc thêm…

Sakura

Tác giả: Phan Ni Tấn

Mỗi năm, vào tháng Tư là mùa lễ hội hoa anh đào, nhưng do ảnh hưởng thời tiết ở Toronto nên vào đầu tuần tháng Năm hoa anh đào mới nở rộ.

Anh đào nở làm nô nức biết bao lòng người. Người đi thưởng hoa cứ như là trẩy hội mùa xuân. Từng đàn, từng dòng, từng cặp hướng về công viên High Park của thành phố Toronto, cũng như hướng về công viên Kariya Gate ở thành phố Mississauga.
Nói về hoa anh đào, tôi có một kỷ niệm vui vui.đọc thêm…

Mèo Mẹ .

Tác giả: Thái Thanh

Người ta thường ví Mèo như một người phụ nữ , bởi Mèo nó có vẻ nhẹ nhàng nhỏ nhẻ từ cách ăn , cách ngủ cả đến lúc Mèo gần gũi, nũng nịu bên chủ để được che chở vuốt ve .

Tôi không thích Mèo và không bao giờ có ý nghĩ là mình sẽ nuôi Mèo .Tôi cho rằng cái cách dịu dàng của Mèo như một sự dối trá ẩn sau cái ác .Bởi lẽ lúc nhỏ, tôi đã từng chứng kiến và xót đau khi cái lũ Mèo nhà hàng xóm xé tan xác ăn thịt mấy con chim Bồ câu nhà mình nuôi . Nửa đêm khuya khắc tôi hay bị thức giấc vì tiếng kêu , tiếng chạy đuổi nhau trên mái tôn nhà ông Lý sát cạnh nhà mình , nghe bắt rợn người .Và có lẽ vì Mèo nó có cái vẻ yểu điệu , dịu dàng tương phản với cái vẻ thô thô , cứng ngắt của tôi nên tôi ghét nó …

đọc thêm…

Cố Nhân

Tác giả: Võ Đức Thọ

” Chào em ! Thử xem em có nhận ra anh không ? ” . Cô bé – không , bây giờ trước mắt anh đã là cô gái ngoài hai mươi – thoáng ngỡ ngàng , rồi “à” lên : “Anh Huy ! Trời ! Lâu lắm anh mới ghé lại quán em ! “. Đoạn cô cuống quít mời anh ngồi , như ngày xưa mỗi khi anh đến nhâm nhi ly cà-phê giữa khu vườn xanh lá cả bốn mùa . “Ngần ấy năm , anh làm gì ? Ở đâu ? ” . Anh mỉm cười , khẽ nhún vai : ” Vẫn trong thành phố này . Còn công việc thì đi khắp nơi , lên rừng , xuống biển…đủ cả ! ” . ” Anh dùng gì ? Vẫn cà-phê đen chứ ? ” . Anh gật khẽ : ” Bộ nhớ em thật tuyệt ! ” . Cô cười , vắng đi vẻ nhí nhảnh ngày nào . ” Này em ! Chỗ anh…ngày trước thường hay ngồi …vẫn còn nguyên chứ ? ” . Cô quay lại nháy mắt : ” Dạ , vẫn thế ! Xin mời anh ! ” .
Anh đứng dậy , bước ra hiên rồi vòng ra khoảng vườn . Mười năm , ôi trời…thế giới bao đổi thay mà chốn này hầu không hề thay đổi . Vẫn còn đó chiếc bàn gỗ thô ráp đặt dưới gốc ngọc lan . Có khác chăng là dường như nhuốm màu thời gian . Bất giác lòng anh se lại…đọc thêm…

Anh Đưa Em Đi Đến Hết Cuộc Đời

Tác giả: Cẩm Tú Cầu

Thường ngày ông lo việc đút cơm cho bà, vì chỉ có ông mới đút cho bà ăn hai chén cơm lưng lưng. Bà bị bịnh đã hai mươi lăm năm, ông lo chăm sóc bà rất tận tình, chu đáo, ai cũng ngưởng mộ lòng chung thuỷ và thương vợ của ông, mỗi lần đút cơm cho bà ông ngọt ngào dỗ dành: “Em ráng ăn cho ngoan nhé” hoặc “em giỏi quá, cố gắng lên, em ráng ăn thêm một muỗng nữa, một muỗng nữa thôi…”. Cứ thế, ông dỗ dành bà ăn trong niềm vui phơi phới của lòng bà. Những lời nói ngọt ngào đầy thương yêu của ông, bao giờ cũng làm nét mặt bà rạng rỡ, đôi mắt bà nhìn ông đầy ắp niềm tin cậy và rạng ngời. Tuy bà không nói được nhiều, bà phát âm rất khó khăn, nhưng bà hiểu được và nghe được, những lúc ông đi vắng, bà ở nhà, tuy có con gái ở gần đến chăm sóc, nhưng bà buồn lắm, bà thường đưa cặp mắt mong mỏi nhìn ra phía cửa, đợi chờ như ngóng trông một hình bóng thân yêu duy nhất trong trái tim bà.đọc thêm…

Lệnh Hòa ( 令和 )

Tác giả: Vũ Đăng Khuê

 

11 giờ 42 sáng ngày 1/4, khi chánh văn phòng thủ tướng Suga phát biểu “Niên hiệu mới của Nhật Bản là “Reiwa” thì ngay trong phòng họp tại phủ thủ tướng và trên toàn nước Nhật, trong trường học, chỗ ngắm hoa, phòng tắm công cộng, trên đỉnh núi, trại lính, các nhà ga, tiệm nhậu hoặc khắp hang cùng ngõ hẻm tưởng chừng đã vỡ tung vì những tiếng “Ể ” hay những tiếng vỗ tay vang dội.

Họ “Ể” vì ngạc nhiên, vì “tưởng vậy nhưng không phải vậy”. “Tại sao là Reiwa?” Bao nhiêu nhà văn học nổi tiếng, báo chí thượng thặng và giới khoa học còn dùng cả công nghệ điện toán AI phân tích nhưng đã rủ nhau…. đoán trật lất. Ngay những phút đầu, nhiều người ú ớ, vì không ai hiểu được tại sao lại dùng chữ “Rei” (令) (lệnh, lịnh, linh)?vì chữ này thì có rất nhiều nghĩa là mệnh lệnh, là điều lệ, là từ kính ngữ v.v… còn “Wa” (和) thì có thể hiểu đại khái, là “người Nhật”, “là hòa bình”….

đọc thêm…