Ký Ức Về Một Cây Cầu

Tác giả: Minh Triết

( Cầu Kiên Mỹ, Phú Phong, Bình Định )

Vậy là đã 10 năm ngoại mất. Người từng đùm bọc, cưu mang anh em tôi từ lúc thơ ấu khi ba mẹ tôi đi làm ăn xa.Thay vì đi qua cầu mới hiện đại, thông thoáng hơn, chúng tôi l muốn nhìn lại cây cầu cũ. Nhìn dòng nước trôi, ngậm ngùi tưởng nhớ đến ngoại và những ký ức xa xưa bỗng hiện về.

Nhà ngoại ở giữa cánh đồng
Cây cầu nối nhịp dòng sông hiền hòa
Mẹ tôi tần tảo nơi xa
Khi về thăm ngoại cũng qua lối này

Continue reading

Qua Cầu Hà Nghe

Tác giả: Thu Thủy

Từ quốc lộ 19 chiếc xe rẽ vào đường đất nhỏ và chạy về phía tây, qua đài Kính Thiên, xe đi qua những vườn rau trái xanh tươi, rồi đến rừng bạch đàn. Đất ở đây không được màu mỡ nên cây cối lưa thưa, hoa dại ven đường còi cọc nở những bông hoa bé xíu, không nguyên cánh. Lác đác hai bên đường, những ngôi nhà bằng tole đã xỉn màu của đồng bào dân tộc thiểu số, các em nhỏ khẳng khiu, đen đúa chơi đùa trước cổng nhà.
Bác tài dừng xe lại, hỏi thăm đường đi, các em vui vẻ, hăng hái chỉ tận tường. Ngồi trên xe tôi cảm thấy tiếc cho mình, chỉ nói lời cám ơn suông với các em. Continue reading

Mua Hoa

Tác giả: Nguyễn Đình Phượng Uyển

Trong đời đã bao nhiêu lần tôi ghé vào hàng hoa, ngắm nghía, lựa chọn, hít hà…trả tiền rồi bưng về chưng cắm.
Hoa thường mua nhiều nhất là vào dịp sinh nhật của chính mình hay của người thân trong nhà. Thời nghèo đói, cơm không đủ ăn mà có tiền mua hoa về cắm là chuyện hy hữu. Mấy mươi cái sinh nhật mới có một lần bạn bè khen bình hoa cắm đẹp, sướng mê.
Gì đi nữa, nhà có cái bông cái hoa là đủ ấm áp, tươi vui, rộn ràng, nhìn vào sẽ thấy căn hộ ẩn chứa một sức sống, âm ỉ hoặc tràn trề, nơi đó có hy vọng nảy mầm, có niềm lạc quan , tin tưởng. Continue reading

Khúc Ca Phạm Thái

Tác giả: Nguyễn Đình Tòan

*  Cô Nguyễn Đình Phượng Uyển( ái nữ của nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn) cho biết bài thơ nầy tác giả viết vào năm 20 tuổi. Thật ngưỡng mộ, admin HX.

Ta tráng sĩ hề, lòng không mềm bằng kiếm,
Ta anh hùng hề, sự nghiệp có đầy đôi mắt Trương Quỳnh Như.
Chí nhỏ lòng kiêu, đổ thừa vận rủi,
Tài sơ sức mỏi, trách với thời cơ.
Lòng chua cay uống mãi rượu giang hồ,
Nâng chén lửa đốt tàn dần năm tháng. Continue reading