Em Mơ Ước Gì

 

Tác giả: Ngô Càn Chiếu

Thân ái gửi lời chúc mừng đến các bạn có ngày sinh nhật trong tháng một này. Chúc tất cả các sinh nhật tháng giêng nhiều niềm vui, nhiều quà, nhiều hạnh phúc … nhiều tất cả cho đến năm sau  🎤 📣 🎧 🎷 🎺 🎁
Mượn tạm chữ ” tháng giêng” ta để thay thế cho “tháng một” tây trong bài hát này

* Chúc mừng sinh nhật tháng giêng
EM MƠ ƯỚC GÌ
Sáng tác : NGÔ CÀN CHIẾU
Ca sĩ : HÀ THANH

Em mơ ước gì khi thêm một tuổi
Bên ngọn nến hồng vây quanh bạn bè
Bao câu chúc mừng xôn xao câu cười
Một hớp rượu nồng ngây ngất lòng emđọc thêm…

Điệu Valse Buồn

Tác giả: Hồng Thúy

Điệu Valse Buồn
Thơ: Hồng Thúy
Nhạc:Phạm Mạnh Cương
Ca sĩ:Ngọc Mỹ
Hòa âm:Đỗ Hải
PPS: Hùng Đặng

THƠ ĐIỆU VALSE BUỒN

Thềm xưa mầu trăng úa
Nghiêng soi một nhánh sầu
Những hạt trăng vụn vỡ
Rơi giữa dòng đêm sâuđọc thêm…

Đời Câm Lặng Buồn Đau

Tác giả: Mai Hoài Thu

Nhạc & Lời: Mai Hoài Thu
***
Tình yêu đến vội vàng như bóng mây,
Rồi tình ra đi trong phút giây ngỡ ngàng,
Giấu những đớn đau, ôm giấc mộng úa tàn,
Sầu cô đơn những năm tháng cuối đời,
Người về đâu lặng lẽ bên trời?
Hai trái tim đau, rã rời rướm máu…đọc thêm…

Bông Hồng Phố Cổ

Tác giả: Bùi Kim Chi

 

Chút hương chiều bảng lảng. Xôn xao lá me gọi hồn con gái. Mây vội vàng đuổi nắng. Bàng bạc sắc lam pha hồng. Trời nhẹ tênh đưa mây xuống thấp. Đẹp. Một thoáng mà như có cả trời thu – thu phương nam. Con đường dễ thương của Sài Gòn đang níu bước chân tôi. Ngắn. Nhỏ. San sát vài ngôi nhà cổ. Mùi thơm gỗ quí như bừng dậy. Giật mình. Tôi bỗng nhớ…nhớ lắm. Nhớ Huế của ngày xưa với phố cổ Gia Hội, ở đó có những ngôi nhà rường nhỏ nhắn, thanh thoát đến lạ. Mỗi ngôi nhà mang một vẻ đẹp “thầm kín” riêng mà với tôi, đó là “hồn” của nhà cổ. Người Huế chính thống không ai là không biết con đường Gia Hội (sau được đổi thành Chi Lăng). Con đường chạy dài từ cầu Gia Hội về chợ Dinh, ngày xưa có các dinh thự, phủ phòng của các ông Hoàng, bà Chúa dòng dõi Hoàng tộc nhà Nguyễn. Ngoài ra còn có nhà của các quan lại , công chức , thương gia…Nói chung, đây là con đường cổ kính, đẹp của các gia đình “quí phái” một thời và đặc biệt, con đường có nhiều người đẹp  mang dáng vẻ đằm thắm, dịu dàng, đài các, sang trọng của con gái phố cổ một thời – hồn của nhà cổ.đọc thêm…

Tình Yêu Không Nói Bằng Lời

Tác giả: Cẩm Tú Cầu

Từ khi anh không còn nữa, chị ngày đêm lo lắng chẳng bao giờ yên tâm. Công việc của chị khá bận rộn, với cái rẫy cafe và công việc ở xã, chị thu nhập cũng đủ trang trải cho cuộc sống một mẹ ba con. Nhưng đều bất an của chị là đứa con trai út.
Anh chị ngày đó đặt cho nó cái tên Thanh Bình mà nó chẳng thanh bình chút nào, ba tuổi nó mới biết đi, cơ thể nó bẩm sinh yếu đuối, hay ốm đau, anh chị đưa con đi các nơi, vào Nam, ra Bắc, nhưng cuối cùng cháu lớn dần, lớn dần, đến tám tuổi thì anh chị đành phải chấp nhận sự thật đau lòng. cháu không thể nghe và cũng không thể nói được, Niềm xót xa của cha mẹ làm sao nói hết …. Nhất là người mẹ, có bao nhiêu tình yêu thương, mẹ đều dồn hết cho con, đứa con tật nguyền. Rồi một ngày mùa đông anh ra đi vĩnh viễn, bỏ lại chị với ba con nhỏ, nhất là đứa con bị bệnh khiếm thính, nỗi đau như nhân lên gấp nhiều lần, chị cố gắng bình tĩnh sống, sống vì con. Những đêm mưa gió bão bùng, nhà xa trạm xá mà con lại bệnh, cậu bé chỉ nhìn mẹ bằng đôi mắt đầy nước, rồi chỉ vào chỗ đau, bặm môi chịu đựng, chị nhìn con gan ruột như bị ai xé ra nhiều mảnh vụn, không thốt nên lời, chị chỉ biết nguyện cầu một phép mầu, một đều kì diệu xảy ra, chị mơ, mơ sự bình an cho con trai mình, mơ trong nước mắt… đọc thêm…