Category Archives: Bình thơ

Cảm nhận ” Chỉ Là Mơ”

Tác giả: Kim Đức

Cảm nhận khi đọc bài thơ “CHỈ LÀ MƠ” trong tập thơ “NƯỚC MÁT” ” của tác giả Bạch Xuân Lộc được xuất bản năm 2012.

CHỈ LÀ MƠ

Giật mình thức giấc tỉnh cơn mê,
Đêm vẫn là đêm gió vẫn về,
Anh vẫn là anh trong hoang vắng,
Ngùi ngùi, thương tiếc anh trăng xưa. Continue reading

Thu

Tác giả: Nguyễn Diễm Thùy

Lâu lắm rồi tôi mới đọc thơ không phải bằng tiếng Việt. Đọc vì tò mò, vì muốn biết nhà thơ nữ vừa đoạt giải Nobel với gia tài 12 tập thơ đã được xuất bản, cộng với vô số giải thưởng uy tín đã được trao trong nhiều năm, trước khi tên bà được xướng lên trong đêm trao giải Nobel.
Những bài thơ đầu tiên tôi đọc của Louise Gluck là từ facebook của 1 người quen – 1 nhà báo nữ. Cô ấy từng là chủ nhiệm 1 tạp chí gây mưa gây gió trong giới trí thức & dân ngoại quốc lưu sống tại SG vào những năm cuối thập niên 90.
Trở về với sự thú vị khi phát hiện từ những bài thơ của Louise Gluck. Với cảm nhận riêng, thơ Louise Gluck được viết bằng ngôn ngữ giản dị, tinh tế, có phần đến tối giản. Nhưng trong sự tối giản ấy là 1 bức tranh muôn màu sắc, chuyển động theo từng cái ngắt câu, từng dấu chấm, phẩy. Continue reading

Nguyên Siêu Trong Cõi Triết Học Và Thi Ca

Tác giả: Bạch Xuân Phẻ

Trước khi xuất bản, chúng tôi có duyên được đọc tác phẩm mới nhất, Triết Lý và Thi Ca, của Nguyên Siêu, tức là Hòa Thượng Thích Nguyên Siêu, một vị Thầy lớn hiện tại ở Hoa Kỳ. Thầy có nhiều tác phẩm văn học nghệ thuật, trước tác và dịch thuật quan trọng như: Tư Tưởng Xã Hội Trong Kinh Điển Phật Giáo Nguyên Thủy (1994), Ưu Đàm Lướt Bão (1998), Tâm Nguyên Vô Đề (2012), v.v… có thể tìm thấy ở đây: (https://hoavouu.com/author/about/129/ht-thich-nguyen-sieu).

Continue reading

Bài Thơ Tháng 12

Tác giả: Trần Mộng Tú- Phạm Xuân Đài

* Thơ Trần Mộng Tú
* Lời bình: Phạm Xuân Đài
* Tranh thơ: Nhan Như Ngọc ( Ngọc Dung)Cuối tháng Mười Hai năm nay một người bạn gửi cho tôi một bài thơ có tên gọi “Bài Thơ Tháng 12” của Trần Mộng Tú, được sáng tác vào tháng 12 năm 1996. Người bạn đã trình bày bài thơ một cách mỹ thuật để làm quà sinh nhật cho tác giả, và chia sẻ cho một số các bạn bè khác để cùng thưởng thức.

Bài thơ bắt đầu với hai câu trong dạng một câu hỏi như một tra vấn đầy tính chất triết học
Tôi ở đâu mà tôi tới đây
Ngày xưa ai đứng ở nơi này

Continue reading

Tiêu Chuẩn Yêu Đương Của Người Đàn Bà Qua Thi Ca Dân Gian

Tác giả: Thầy Nguyễn Văn Thái

Người đàn bà Việt Nam trong dòng sinh mệnh của dân tộc

 

Tình yêu lứa đôi là một thể tính quan trọng trong đời sống con người, nhất là đối với người phụ nữ Việt Nam. Người đàn ông có thể có thái độ hời hợt về tình yêu, nhưng người đàn bà thì không. Người đàn bà không đùa giỡn với tình yêu; khía cạnh này sẽ được khai triển trong một bài khác. Bài này chỉ tập trung vào chủ điểm tình yêu — qua ca dao, tục ngữ — là một hiện tượng mà người đàn bà hết sức trân quý.  Mà vì trân quý tình yêu cho nên người đàn bà thường không yêu bừa bãi mà nhất quyết chỉ “muốn yêu” người đàn ông hội đủ những tiêu chuẩn mà người đàn bà cho là quan trọng trong liên hệ lứa đôi. Cụm từ “muốn yêu” được dùng có chủ ý, bởi vì hôn nhân, trong văn hoá Việt Nam, nhiều khi vượt khỏi tự do lựa chọn của người con gái.

Continue reading

Mùa Thu Xanh – Phan Lan Hương

Tác giả: Du Tử Lê

Như đa số những người làm thơ khác, nhất là nữ giới, sợi chỉ đỏ xuyên suốt cõi-giới thi ca mang tên Phan Lan Hương, là tình yêu.

Đó là những game màu xanh của tình yêu đôi lứa, bên cạnh màu xanh của tình mẹ, màu xanh của nơi chốn họ Phan được trưởng – dưỡng với ân cần thương  yêu.

Nhà thơ Phan Lan Hương

Continue reading

Parabol thơ

Tác giả: Nguyễn Thị Kim Lan

1. Đi vào thế giới thơ Duy Phạm, ngay từ ban đầu, và bị ám ảnh mãi là cảm giác của buồn đau, tuyệt vọng. Đến mức u ám. Trong sự tiếp nhận này, ta thấy thơ anh như luôn dẫn ta qua những con dốc; mà hai phía là hai không gian sống/chết; còn/ mất; hi vọng/ tuyệt vọng. Ở phía cuối, các bài thơ như đẩy ta vào góc chết. Và ở đó, thơ sập cửa bằng qui luật sinh diệt. Trong các năm 2018, 2019, thơ anh hiếm hoi mới có bài không nói đến cái chết, cõi khác, sự vỡ, sự lụi, sự tàn, sự lạc, sự biến…
Đây là bài thơ nhỏ anh thả một sớm trên facebook, như một hơi thở của thần phai thần lụi :
đêm qua hoa ngậm giọt sương
sớm mai khởi nụ cánh thường hằng bay
kìa em hoa khép cuối ngày
nhụy phai phớt rụng tàn lay lắt chiềuContinue reading

Từ Một Bài Thơ (2)

Tác giả: Nguyễn Thị Tuyết Đào
Trái đất đang nóng dần lên.
Buổi sáng, người nữ ra vườn, áo xanh, trời xanh, lá xanh, khuôn mặt đẹp, mix thêm chiếc nón, cả khu vườn được tưới ánh nắng buổi sớm mai: mùa hè đã đến rồi đấy ,không hâm hấp nóng bỏng mà dung dị, dịu dàng như thơ, như ngọc. Ngắm nhìn chân dung thiếu phụ, nhà thơ Luân Hoán tức cảnh sinh tình, phóng bút:
bóng người nối liền bóng cây
xanh thêm một nhánh vươn tay vói trời
nắng cao cúi tìm hương người
hai chiều hạnh ngộ sáng ngời niềm vui

Continue reading

Một Ngày Với Tranh Của Họa Sĩ Trần Thuận

Tác giả: Lão Bà Bà

 

Vào một ngày giữa tháng ba tin nhà một nhà vật lý, vũ trụ học Stephen Hawking từ trần làm tôi bàng hoàng… Con người ấy đã ra đi rồi sao? Nếu cái chết là sự giải thoát – ông có bằng lòng với sự giải thoát đó không? Hay vẫn còn yêu quý cuộc đời này, không biết ông có được một ngày thong thả để… quây quần bên gia đình, nhấm nháp ly champagne, thưởng thức giai điệu của Richard Wagner và ngắm nhìn những tia nắng mùa hè rực rỡ (1) và trước khi ra đi người có đem theo nụ cười – nụ cười diễu cợt người ta thường thấy nơi ông? Tôi vốn là người yêu đời vui tính, nhưng trước cái chết của tha nhân lại bi quan, và cái bệnh “thương vay khóc mướn” đeo đuổi tôi đến hơn nửa tháng sau cho đến khi tôi gặp bức tranh của họa sĩ Trần Thuận.
18Badmtt1

Chân dung họa sĩ Trần Thuận đang vẽ

Continue reading

Thiên Tính Nữ Trong Tập Truyện VÀNG TRÊN BIỂN ĐÁ ĐEN Của Elena Pucillo Trương

Tác giả: Nguyễn Thị Tịnh Thy

 

Phụ nữ viết văn, bao giờ cũng vậy, dù dịu dàng đằm thắm hay dữ dội bạo liệt, chất nữ tính vẫn len lỏi nơi ngòi bút, tạo nên trong văn của họ một thứ “mùi hương” làm say đắm hồn người. Tôi không muốn gọi những gì họ viết là văn chương của phái yếu, mà muốn gọi đó là văn chương của phái đẹp. Bởi vì, bằng tư chất trời ban, họ đã làm đẹp văn chương theo cách của riêng mình. Và, khi vốn liếng trời ban đó được kết hợp nhuần nhuyễn với tình yêu thiết tha, cái nhìn tinh tế, cảm nhận sắc sảo, nghệ thuật tuyệt vời… nhà văn nữ sẽ xác lập được một phong cách riêng có của mình. Phong cách đó vừa mang đặc điểm chung của một nửa thế giới, vừa thể hiện đặc điểm riêng về tâm hồn và bút pháp của cái “duy nhất” – mùi hương duy nhất khiến người đọc có thể nhận ra ngay tác giả. Đó là trường hợp của Elena Pucillo Truong trong tập truyện Vàng trên biển đá đen([1]). Thiên tính nữ chính là mùi hương lạ mà Elena mang đến cho văn đàn qua tác phẩm này. Continue reading