Category Archives: About

Xốn Xang

Tác giả: Phạm Trường Lưu

Biển chiều nay có gió hông ta? Mùa này Qui Nhơn nóng thật.
Cái nóng như đốt cháy gần hết cảm xúc trong tâm hồn.
Qui Nhơn mùa nầy khô quá.
Khô đến nổi hạ trắng đã không còn làm” xao xuyến lòng ai.”
Hôm qua có hỏi bạn, nhà thơ XT thích gì để Luu mang về.
XT bảo, làm ơn mang về dùm một khoănh kẹo kéo thật
nhiều đậu phụng … như ngày xưa…
thời còn bắn bi với lũ bạn trong xóm

Không biết đến bao giờ…. người Qui Nhơn, thôi nhớ Qui Nhơn vậy ta ?đọc thêm…

Con Người là … Con chi ?

Tác giả: Lê Khắc Thanh Hoài

Cao Bá Quát, một đại thi hào của nước Việt ta vào thế kỷ thứ 19,  trong cuộc đời nhiều thăng trầm, hoạn nạn và gian khổ của ông, đã có lần chán chường thốt lên :

Nhà trống ba gian, một thầy, một cô, một chó cái

                 Học trò dăm đứa, nửa người, nửa ngợm, nửa đười ươi.

Hai câu đối này được treo trước căn nhà nơi mà ông từng dạy học khi giữ chức giáo thụ ở huyện Quốc Oai, thuộc thành phố Hà Nội.đọc thêm…

Tản Mạn Tháng 9

Tác giả: Minh Triết

” Hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại náo nức, những kỷ niệm miên man của buổi tựu trường … “.
Bài văn ” Tôi đi học “của nhà văn Thanh Tịnh trong những năm Tiểu học đã đi suốt trong tuổi học trò của tôi. Những ngày khai trường lòng tôi lại nao nao, háo hức vì được gặp lại Thầy Cô, bạn bè sau 3 tháng hè xa cách. Những năm ấy dù đã qua thật lâu nhưng tôi vẫn còn nhớ mãi. Học sinh chúng tôi đang buổi  chiến tranh và hoàn cảnh gia đình nên phải qua nhiều trường, lớp, nhiều nơi khác nhau. Nhưng ở  đâu cũng có nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Mỗi năm, vào ngày khai trương, tâm hồn tôi thanh thản, lòng bâng khuâng nghĩ về bạn cũ, trường xưa. So với ngày ấy , phố xá đất đỏ, mù sương ” đi dăm phút đã về chốn cũ …”, các trường học đều nhỏ bé. Giờ thì đường  phố thoáng đãng, nhà cửa to lớn, khang trang hơn, nhiều con đường mới mở có đủ loại hoa sắc màu rực rỡ, hương thơm nồng nàn. Mọi sự đã thay đổi nhưng sao tôi vẫn  nhớ rất rõ con đường với hai hàng thông xanh mát, nhành phượng vĩ đỏ rực sân trường, tô  hồng đôi chân  áo trắng đến lớp, tung tăng giờ tan học.  Ước gì thời gian trở lại …  Nhưng chỉ là mơ, tất cả chỉ còn là hoài niệm.

đọc thêm…

Cho Trọn Cuộc Tình!

Tác Giả: Trần Thị Hiếu Thảo

Một buổi sáng mùa thu nhưng bầu trời trong veo. Làm cho bà Ngọc Lan cảm thấy cảm thấy đôi mắt mình như muốn trong veo theo. Bà nhìn ra sân nhà và ngoài đường nhà theo lệ thường.

Mỗi sáng. Bà đón nhận người làm home care của bà, nhưng hôm nay bà thấy lạ. Mắt bà tốt mà? Sao bà nhìn gà hóa cuốc, hay bà ảo tưởng chăng? Bà dụi mắt nhìn kỹ thì cô gái đã xuống xe tiến vào nhà. Bà đang mở cửa. Ngọc Lan như còn ngỡ ngàng, cô gái đi nhanh khi bà mở cửa, cô thưa liền:

– Thưa bà con tên là Jinni là con của má Thục  Linh. Con xin làm thay cho má vài hôm vì má con bịnh.

đọc thêm…

Nhớ Mẹ

Tác giả: Cẩm Tú Cầu

……Lớn lên mẹ đi học, có lẽ thời gian nầy là thời gian mẹ được thảnh thơi, thời gian hoa mộng nhất trong cuộc đời của mẹ, mẹ học rất giỏi và thông minh. Ông ngoại thường tiếc mẹ là con gái, nếu con trai ông cho ra Hà Nội học trường Bưởi như cậu Ba. Mẹ xuống tận Qui Nhơn thi đậu bằng Primaire (tiểu học bây giờ) rồi ông ngoại viện lẽ con gái không nên học nhiều, mẹ thi Sage-femme (nữ hộ sinh) cũng đậu, nhưng mà phải ra tận Huế học nên ông ngoại không cho vì con gái đi học xa vậy là mẹ phải ở nhà hái dâu chăn tằm, một cuộc sống cực khổ đè sẽ nặng thêm lên đôi vai mẹ.đọc thêm…