Category Archives: About

Chiều Gõ Cửa

Tác giả: Khôi Hạo Nguyễn

Chiều gõ cửa…
Gió ru miền cay đắng,
Thổi miên man… tàn rạt những cơn vui!
Ta độc thoại, lạc loài trong cõi nhớ…
Em. mênh mông…mờ khuất chốn mịt mùng!
……………..đọc thêm…

Đoản Khúc Chiều

Tác giả: Dạ Tịnh

Chiều 1

chiều như phiến lá mong manh rơi bên thềm nỗi nhớ
gói kỉ niệm gởi ở một nơi nào đó bên kia bờ cỏ dại
hẹn với lòng một buổi sẽ sang sông
thăm chiếc lá vàng mùa thu phai nắngđọc thêm…

Còn Lại Nỗi Đau

Tác giả: Mai Hoài Thu

Mình đến với nhau muộn màng phải không anh,
Mình đến với nhau lỡ làng phải không anh?
Bao nhiêu ước mơ, rộn ràng bao ý thơ,
Bao nhiêu nhớ nhung, thẹn thùng môi đêm hé run,
Tìm nhau chới với, nước mắt long lanh, tay đan vao nhau….đọc thêm…

Punta Cana! Ola!

Tác giả: Phan Ni Tấn

Ở xứ tuyết Cà-na-điên ngót 40 năm ăn tuyết gần mòn răng, lần đầu tiên vợ chồng tôi mới làm một chuyến xuất ngoại để đời, gọi là… “xuất ngoại xa” sang tận nước Cộng Hòa Dominica, thuộc vùng Trung Mỹ, Caribbean.
Xưa nay, xứ Cờ Hoa và xứ Tuyết là hai xứ láng giềng, người qua kẻ lại hà rằm, nội tướng tôi gọi là… “xuất ngoại gần”, dĩ nhiên khác với xuất ngoại xa, như Châu Mỹ.
Nói tới Châu Mỹ tôi nhớ ngay tới ông Kha Luân Bố ở tít mù trong thế kỷ thứ 15. Hơn 500 năm trước (năm 1492), nhà thám hiểm Christopher Columbus từ Tây Ban Nha vượt trùng dương tìm ra Châu Mỹ, là một trong những sự kiện quan trọng bậc nhất trong lịch sử nhân loại. Thời đó người Châu Âu không ai tưởng tượng được còn có một thế giới khác là Châu Mỹ xa xôi diệu vợi.
Hơn 500 sau, chờ cho Châu Âu bớt rúng động về cuộc khám phá thần kỳ của ông Kha Luân Bố về Châu Mỹ, người nhà quê chúng tôi mới lò dò đặt chân tới. Cái câu “trâu chậm uống nước đục” đem ra xài ở xứ này coi bộ trớt quớt, vì vợ chồng tôi tuy qua chậm hơn ai nhưng ngoài đồ ăn như núi, thức uống thì ê hề. Nào rượu bia đủ loại, nào nước ngọt, cocktails các thứ, còn nước lọc thì trong leo lẻo, làm gì có “nước đục” mà uống.đọc thêm…

Lá Thư Vô Thường

Tác giả: Cô Vương Thúy Nga

Các em thương mến,

Sáng nay , đúng ngay lễ Độc lập của Hoa kỳ, mình nhận được tin buồn từ Tuyet Dao, bên nhà: em Bùi thị Thanh Vân đã ra đi.
Thật ra, đã nhiều bạn cũ của chúng ta đã ra đi vì bệnh, vì tai nạn v..v.. nhưng sự ra đi của ai cũng để lại trong lòng chúng ta niềm thương tiếc hoặc xót xa vô hạn và trên hết là sự nhắc nhở về cái ngắn ngủi của cuộc đời …có đó rồi mất đó, và ko biết khi nào thì mất , cái ấy gọi là tính vô thường ( impermanent ), luôn luôn thay đổi của moi sự vật.
đọc thêm…