Category Archives: About

Thơ Nguyên Sa: “Hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn” Chỉ Còn Lại Trong Tôi Một Đêm Tân Hôn Dài… Nát Tan Mộng Mị…

Tác giả: Nguyên Hạ – Lê Nguyễn

Tôi đang theo học trường Nữ Trung HọcTrinh Vương, trường của ma-sơ trên đường Gia Long phố Qui Nhơn. Khác với trường Nữ Trung Học Công Lập ở đầu đường Nguyễn Huệ thành phố biển QN vào khỏang những năm cuối thập niên 1969-1970. Lớp học chỉ toàn con gái. Chúng tôi thường chuyền cho nhau những tập giấy pelure màu hồng, màu xanh… chép tràn những bài thơ tình mộng mị nhất của các tác giả nổi tiếng thời bấy giờ như Nhất Tuấn, Nguyên Sa, Nguyễn Tất Nhiên… Thơ tình của Nguyên Sa luôn được tôi chép nắn nót tặng các bạn.

Hai bài thơ của Nguyên Sa mà tôi thích nhất là bài thơ Đẹp và Áo Lụa Hà Đông…đọc thêm…

Những Người Cha Trong Lòng Dân-Tộc

Tác giả: Nguyễn Hoàng Lãng-Du

           1

Con thấy Cha trong hương trầm với Mẹ

Thuở hoang-vu chào đón bước Tiên Rồng.

Núi là tâm mà tình là biển cả,

Một cõi bờ, Cha dựng nước Văn-Lang.

                                             (Lạc Long Quân)đọc thêm…

Trên Những Phím Dương Cầm… Trật Giây

Tác giả: Lê Khắc Thanh Hoài

Một niên học sắp chấm dứt, mùa Hè cũng sắp tới, tôi thật bận rộn để chuẩn bị cho đám học trò biểu diễn piano vào dịp cuối năm, thế nhưng cũng cố gắng cặm cụi thức khuya để viết lại một vài kỷ niệm của một thời Jeanne D’ Arc kẻo phụ lòng bạn bè cứ hối thúc.

Như đa số mọi người thường nghĩ, thì ôn lại kỷ niệm là điều không khó, nếu không nói là dễ nhất, vì ai mà chẳng có kỷ niệm, những gì đã xảy ra trong quá khứ thì hầu như rất khó xóa mờ trong trí nhớ, có ai mà không ‘‘ nhai đi nhai lại ’’ những gì mình đã nghe, đã thấy, đã cảm, đã nghĩ, đã sống, đã trải nghiệm, đã nếm mùi, dù vui dù buồn dù khổ dù sướng…Thậm chí có lúc những người chung quanh phải bực mình  ‘‘ Thôi biết rồi, khổ lắm, nói mãi nói hoài …Thôi nghe rồi chuyện đó, cứ kể lui kể tới…’’đọc thêm…

Giải Thoát…

Tác giả: Trần Thị Hiếu Thảo

Giải Thoát là truyện mới, giống như truyện dịch từ một nước. Mặc dầu người sáng tác là người Việt Nam đã và mơ đi rất nhiều nhưng chưa có đến với quốc gia nào, ngoài quê hương mẹ đẻ là Việt Nam, quê hương thứ hai là Hoa Kỳ, nơi mà đất cô ta sinh sống sau này… Câu chuyện được viết bỡi sự tưởng tượng nhiều nguồn, nhiều động lực khác nhau. Một yếu tố lớn nhất là… Tác giả rất yêu rừng. Rừng là nơi cô thường gắn bó với tuổi thơ. Là nơi quê hương cô không bao giờ quên đựợc..

Nàng như có đôi cánh

Bay đi khắp đại dương

Nàng có được đạo hạnh

Như hoa nở ngát hương

Nàng trí tuệ phi thường

Nhưng trái tim băng giá

Nước mắt hay ngọc nhả

Nhả một đời đau thương

Ta trọn đời vấn vương…

(trích bài thơ: Nàng Như Đôi Cánh- Cùng tác giả)đọc thêm…

Chiều

Tác giả: Quý Trần

Cho tôi quên một chiều ảm đạm ,
Mây trôi hoài về hướng vô phương ,
Anh ngồi đó trong căn phòng tỉnh lặng ,
Gió hiu hiu quanh quẩn tự vô thường ,đọc thêm…

Sakura

Tác giả: Phan Ni Tấn

Mỗi năm, vào tháng Tư là mùa lễ hội hoa anh đào, nhưng do ảnh hưởng thời tiết ở Toronto nên vào đầu tuần tháng Năm hoa anh đào mới nở rộ.

Anh đào nở làm nô nức biết bao lòng người. Người đi thưởng hoa cứ như là trẩy hội mùa xuân. Từng đàn, từng dòng, từng cặp hướng về công viên High Park của thành phố Toronto, cũng như hướng về công viên Kariya Gate ở thành phố Mississauga.
Nói về hoa anh đào, tôi có một kỷ niệm vui vui.đọc thêm…

Mèo Mẹ .

Tác giả: Thái Thanh

Người ta thường ví Mèo như một người phụ nữ , bởi Mèo nó có vẻ nhẹ nhàng nhỏ nhẻ từ cách ăn , cách ngủ cả đến lúc Mèo gần gũi, nũng nịu bên chủ để được che chở vuốt ve .

Tôi không thích Mèo và không bao giờ có ý nghĩ là mình sẽ nuôi Mèo .Tôi cho rằng cái cách dịu dàng của Mèo như một sự dối trá ẩn sau cái ác .Bởi lẽ lúc nhỏ, tôi đã từng chứng kiến và xót đau khi cái lũ Mèo nhà hàng xóm xé tan xác ăn thịt mấy con chim Bồ câu nhà mình nuôi . Nửa đêm khuya khắc tôi hay bị thức giấc vì tiếng kêu , tiếng chạy đuổi nhau trên mái tôn nhà ông Lý sát cạnh nhà mình , nghe bắt rợn người .Và có lẽ vì Mèo nó có cái vẻ yểu điệu , dịu dàng tương phản với cái vẻ thô thô , cứng ngắt của tôi nên tôi ghét nó …

đọc thêm…

Cố Nhân

Tác giả: Võ Đức Thọ

” Chào em ! Thử xem em có nhận ra anh không ? ” . Cô bé – không , bây giờ trước mắt anh đã là cô gái ngoài hai mươi – thoáng ngỡ ngàng , rồi “à” lên : “Anh Huy ! Trời ! Lâu lắm anh mới ghé lại quán em ! “. Đoạn cô cuống quít mời anh ngồi , như ngày xưa mỗi khi anh đến nhâm nhi ly cà-phê giữa khu vườn xanh lá cả bốn mùa . “Ngần ấy năm , anh làm gì ? Ở đâu ? ” . Anh mỉm cười , khẽ nhún vai : ” Vẫn trong thành phố này . Còn công việc thì đi khắp nơi , lên rừng , xuống biển…đủ cả ! ” . ” Anh dùng gì ? Vẫn cà-phê đen chứ ? ” . Anh gật khẽ : ” Bộ nhớ em thật tuyệt ! ” . Cô cười , vắng đi vẻ nhí nhảnh ngày nào . ” Này em ! Chỗ anh…ngày trước thường hay ngồi …vẫn còn nguyên chứ ? ” . Cô quay lại nháy mắt : ” Dạ , vẫn thế ! Xin mời anh ! ” .
Anh đứng dậy , bước ra hiên rồi vòng ra khoảng vườn . Mười năm , ôi trời…thế giới bao đổi thay mà chốn này hầu không hề thay đổi . Vẫn còn đó chiếc bàn gỗ thô ráp đặt dưới gốc ngọc lan . Có khác chăng là dường như nhuốm màu thời gian . Bất giác lòng anh se lại…đọc thêm…