Mẹ chồng tôi

Sharing is caring!

(Viết nhân mùa báo hiếu Vu Lan 2012)

Chuyện vợ chồng. Có rất nhiều câu chuyện vợ chồng đã được viết và được
kể… Tuy vậy với tôi lại e dè… không biết nên hay không nên?.
Bà mẹ chồng. Xin được gọi theo con đầu lòng của bà theo tục của làng.
Bà Dinh. “Mẹ tôi hiền hậu và bao dung”. “Có thể nói rất hiền hậu và
bao dung đằng khác.”. Ấy là ý kiến của bà con họ hàng và chòm xóm chứ
không phải dâu con trong nhà mà tâng thêm đâu?.
Chính vì vậy mà trong rất nhiều truyện tôi viết hình bóng mẹ lâu lâu
lại hiện ra rõ mồn một. Khi thì giống bản tính, khi thì giống nét đẹp
không có chỗ nào chê của đôi mắt, lúc thì nụ cười. Nụ cười là khó tả
nhất. Và trong truyện đang viết tôi cũng chỉ cố gắng viết được chừng
nào hay chừng ấy mà thôi.

Đứng dậy đi tới tủ lạnh lấy một chai nước lọc, tôi rót ra một ly gần
đầy uống một hơi xong ngồi vào chiếc ghế salon ngả người ra đàng sau
thư thái nghĩ ngợi…
Ngày đầu tiên theo anh Dinh về nhà chồng. Anh Dinh là chồng tôi.
Mẹ đón tôi ở cửa phòng tân hôn, việc đầu tiên mẹ trìu mến tặng cho tôi
nụ cười… Nụ cười toại nguyện lắm!. Tôi suy từ mẹ đẻ của tôi mà đoán
thế. Nụ cười rất tươi, rất đẹp. Đẹp nhất là nụ cười nở trên đôi môi
phơn phớt đỏ thắm màu cánh sen. Hồi đó tôi nghĩ ai khéo chọn cho mẹ
màu son đúng mode và sành điệu quá làm tôn thêm vẻ đẹp của đôi môi
mẹ!. Về sau khi ở chung lâu ngày mới rõ môi mẹ ngày thường cũng vậy
không cần son sơn gì!. Nụ cười như đoá hoa tươi tắn có sức lan toả hơi
ấm tình yêu tới người được mẹ chia sẻ… Phải thật thà nói suốt tuần
trăng mật “tại gia” tôi hưởng trọn vẹn hạnh phúc bởi chồng mang lại có
khoảng bảy mươi phần trăm còn số phần trăm còn lại mẹ trao cho tôi.
Chắc các bạn không tin chứ gì?.
Đám cưới vào mùa đông. Không biết ai là người đầu tiên khởi xướng mùa
cưới là mùa đông nhỉ?. Nó đúng trên một trăm phần trăm. Ai cố ý tổ
chức trật mùa cưới. Như cưới vợ lấy chồng mùa xuân, mùa hạ chẳng hạn
về sau sẽ cả đời nuối tiếc cho mà xem!.
Mùa đông ở miền Trung “sướng” lắm, nó kéo dài… Mưa. Mưa. Những cơn
mưa dài đăng đẵng… dài lê thê… khỏi phải nói ai cũng biết!.
Và mưa to lắm. Bởi vậy có câu “Mưa như cầm chĩnh đổ”. Cạnh mưa là gió.
Gió bấc kèm theo mưa phùn, rồi tới rét nàng bân, rồi gió chướng kết
hợp với lũ… Gì thì gì mùa đông cũng dành cho đôi trai thanh gái lịch
những ngày nắng ấm để trai thành hôn gái vu quy.
Rồi không rõ tại sao cứ sau đám cưới thời tiết đột ngột thay đổi, tệ
cũng mưa gió dồn dập, to hơn có bão, lũ!. Thành ra quen rồi chẳng có
gì sợ sệt nữa!.
Anh Dinh thầy giáo một trường cấp Ba. Tôi cô giáo cấp Hai. Hồi trước
đây công việc dạy học lúc đầu như một nhiệm vụ, về sau ngoài nhiệm vụ
thầy cô thấy cần phải có quyền lợi nữa chứ!. Thế là một số đã bỏ nghề
làm bất cứ việc gì để có thu nhập khá hơn. Dinh chuyển sang buôn bán
hàng chuyến từ Trung vô Nam.
Ở thời buổi kinh tế “xôi đậu”. Chỉ có dăm bảy năm sau ngoài nhà cao
cửa rộng Dinh còn tích cóp khá bộn tiền vàng và dĩ nhiên mối liên hệ
làm ăn ngày càng mở rộng. Cô giáo cấp Hai theo chồng buôn buôn bán
bán. Rồi hai vợ chồng lập công ty… Cái thời buổi công ty mọc như nấm
ấy mà!. Kinh tế giàu có chừng nào cuộc sống gia đình “chật vật” chừng
nấy!.
Chắc bạn không tin?. Chính tôi cũng không tin chứ đừng nói bạn. Thường
nghe nói “Có tiền mua tiên cũng được”. Có thể trúng ở việc gì còn việc
của vợ chồng tôi chẳng trúng chút nào.
*
Tình yêu là gì? “Tình yêu như thứ mật ngọt được đun sôi, đun lâu quá
sẽ khiến nó cháy và trở nên đắng ngắt.” Tôi đọc câu nầy trên một tờ
báo viết giới thiệu một tác phẩm văn học của một tác giả…(*) viết về
tình yêu. Quyển truyện hay dở thế nào chưa bàn riêng sự ví von tình
như mật ngọt mà mật đun sôi, đun lâu quá sẽ… thì đúng. Vợ chồng tôi
là như vậy.
Điều mẹ chồng tôi mong mỏi sớm có cháu để bà chăm ẵm, để bà cất tiếng
ru à ơi ơi à…!. Trong mái nhà ấm êm. Mong muốn tưởng dễ dàng đối với
tôi, cô con gái đẹp nết đẹp người, có công ăn việc làm thu nhập khấm
khá.
Sau tháng… năm… lại thêm một lần phải thật thà thưa thiệt tôi ngây
ngất trong men yêu thương tình chồng nghĩa vợ. Những… những nụ hôn
cháy bỏng từng một thời mơ mộng đã là hiện thực. Những mơn trớn…
điều mà ở tuổi đôi mươi mới chợt nghĩ ngợi… đã “đỏ mặt tía tai”
chẳng thấm tháp gì so với những gì Dinh dành cho tôi… và tôi dành
cho Dinh. Nếu nói con mèo có thân mình mềm chừng nào tôi cũng mềm
chẳng thua kém… Trong vòng tay Dinh tất cả tôi trở thành con số
không to… to… lắm!. Mà chỉ có như vậy thôi?. Tôi dằn vặt. Những vỉ
thuốc ngừa thai “nghi binh” cho Dinh an lòng trước sự chậm trể đường
con cái chỉ có tác dụng một đôi năm.
“Hôn nhân là gì? Đó chính là nơi bạn tạo nên hạnh phúc, là nơi luôn
tràn ngập tình yêu. Nếu bạn tìm thấy hạnh phúc trong hôn nhân nghĩa là
bạn đã đặt chân tới thiên đường. Trong hôn nhân quà tặng không chỉ còn
là nụ hôn, sự tung hứng cho và nhận niềm hoan lạc… Hôn nhân phải đơm
hoa thơm kết quả ngọt. Chất xúc tác đồng thời là chất keo kết dính mọi
người lại với nhau thành mái ấm gia đình là đứa con. Nếu bạn không tìm
thấy sự đồng cảm với nhau trong hôn nhân hoặc có đồng cảm mà không có
con cái thì bạn sẽ mãi mãi không thể thoát ra khỏi sự nghi ngờ, bạn sẽ
lại chìm ngập trong dằn vặt đau khổ và sẽ chẳng bao giờ bạn có thể tìm
được hạnh phúc. Sự lãng mạn của tình yêu và sự nhạt nhòa khô cằn của
hôn nhân hai thái cực đối lập.”. (*)
Mẹ bảo:
“Các con có thiếu gì đâu?. Sao chẳng chịu…”
Rất hiểu ý mẹ mà mẹ làm sao hiểu con?. Những ánh mắt trìu mến hằng
ngày mẹ dành cho con, ngày một giông giống như mũi kim nhọn châm thẳng
vào trái tim con. Tôi liên tưởng dại dột như thế các bạn ạ!.
Một hôm mẹ vô thẳng trong phòng riêng của tôi ân cần nói:
“Hay con có điều gì trắc trở?”.
Nước mắt. Nước mắt của tôi tích luỹ bao nhiêu năm từ ngày về làm dâu
mẹ tuôn trào hơn thác lũ… Mẹ hoảng hốt rồi sau đó bần thần ngồi im
lặng. Mái tóc mẹ hình như chỉ trong chốc lát chuyển từ phơ phơ trắng
thành trắng phau phau. Đôi môi mẹ đẹp như sơn son vậy mà giờ… Cả căn
phòng tôi tối sẩm…
Dinh đi làm về. Lúc nào cũng vậy câu đầu tiên anh hỏi mẹ ở đâu? làm
gì?. Bữa hôm nay sau câu hỏi và biết những điều anh ngờ ngợ tính dò
hỏi… Tôi cảm nhận rõ ở trong Dinh nỗi đau hơn trời long đất lở!. Mà
làm gì được bây giờ?. Tôi ôm mẹ khóc nức nở. Dinh vỗ vỗ vai tôi nói
câu gì đó ngụ ý an ủi.
Tôi không bao giờ quên hình ảnh mẹ điềm đạm bày tỏ hết mọi ưu tư về
khó khăn của tôi mỗi khi mẹ đứng trước tượng bà mụ. Tượng được thờ
trang trọng trong ngôi chùa nổi tiếng ở Hội An xưa nay. Nhưng mọi cố
gắng của mẹ và tôi như muối bỏ biển.
Ngày cứ qua đêm cứ lại. Vợ chồng tôi vẫn yêu thương nhau. Vẫn dành cho
nhau tất thảy mọi điều tốt đẹp nhất và kỳ vọng…
*
Mẹ. Mẹ đã đi vào cõi vĩnh hằng trong nỗi niềm…
Tôi cực sốc khi mẹ mất. Với tôi mẹ không chỉ là chỗ dựa đơn giản của
một nàng dâu nơi mẹ có cả bầu trời cao rộng tình yêu và biển cả của sự
chia sẻ. Dinh là người chồng rất tốt nhưng có gì đảm bảo khi không còn
có mẹ bên cạnh anh không bỏ rơi tôi để đến với người con gái khác có
thiên chức làm mẹ. Chuyện dễ hơn hút ốc!. Tôi lo lắng hoang mang…
Và chỉ sau đó một thời gian không lâu. Trái tim của tôi vỡ oà điều
không tưởng…
Người ta thường nói nhiều lúc quá sốc, cơ thể người bị sốc có một sức
đề kháng làm đổi mới hoàn toàn những khả năng không thể để thành có
thể. Dinh lý lẽ như thế trong trường hợp của tôi.
Khi mà hương lửa của tình yêu ngỡ chỉ còn bụi tro tàn thì chính là lúc
mầm mống sự sống lại nhen nhúm. Trong tôi đã có hai con tim đang cùng
đập.
Tự truyện nầy xin gởi đến người tôi tôn kính: Mẹ chồng!.
Những đứa con trai con gái của tôi và Dinh bây giờ nên bề gia thất
chắc càng kính yêu bà nội hơn khi biết chuyện./.
Hòa Văn
—–
(*): Tiểu thuyết tình yêu Khi em khóc, trái tim anh nhói đau! của tác
giả Văn Hân Nguyệt.{jcomments on}

 

25 thoughts on “Mẹ chồng tôi

  1. Quốc Tuyên

    Với tôi mẹ không chỉ là chỗ dựa đơn giản của một nàng dâu nơi mẹ có cả bầu trời cao rộng tình yêu và biển cả của sự chia sẻ.
    Nhân vật nữ trong truyện thật hạnh phúc khi gặp được bà mẹ chồng quá tốt!

    Reply
    1. Hòa Văn

      TKS QT nhiều dù bận nhưng đã đọc TN HV kỹ ghê. “Với tôi mẹ không chỉ là chỗ dựa đơn giản của một nàng dâu nơi mẹ có cả bầu trời cao rộng tình yêu và biển cả của sự chia sẻ.”. Chúc vui!

      Reply
  2. camtucau

    Một người mẹ chồng tuyệt vời Rất tiếc mẹ không còn để hưởng phúc con cháu đầy đàn

    Reply
  3. nguyentiet

    Chỉ có những ai nằm trong cảnh ngộ của người vợ không thể sinh con cho chồng mới thấu hết nỗi đau buồn , khắc khoải trong tim trong lòng!Cũng may cô dâu ấy có phúc phần lớn nên có được một người mẹ chồng nhân hậu đến vậy.

    Reply
    1. Hòa Văn

      100% Đúng vậy NT! “Chỉ có những ai nằm trong cảnh ngộ của người vợ không thể sinh con cho chồng mới thấu hết nỗi đau buồn , khắc khoải trong tim trong lòng!Cũng may cô dâu ấy có phúc phần lớn nên có được một người mẹ chồng nhân hậu đến vậy.”.

      Reply
  4. Thu Thủy

    mẹ trìu mến tặng cho tôi nụ cười… Nụ cười toại nguyện lắm!. Tôi suy từ mẹ đẻ của tôi mà đoán thế. Nụ cười rất tươi, rất đẹp. Đẹp nhất là nụ cười nở trên đôi môi phơn phớt đỏ thắm màu cánh sen. Hồi đó tôi nghĩ ai khéo chọn cho mẹ màu son đúng mode và sành điệu quá làm tôn thêm vẻ đẹp của đôi môi mẹ!. Về sau khi ở chung lâu ngày mới rõ môi mẹ ngày thường cũng vậy không cần son sơn gì!. Nụ cười như đoá hoa tươi tắn có sức lan toả hơi ấm tình yêu tới người được mẹ chia sẻ…

    Cám ơn bài viết của Hòa Văn đã ca ngợi người mẹ thứ hai trong đời, câu chuyện rất cảm đọng và kết quả có hậu có lẽ nhờ lời câu xin thành khẩn của người mẹ chồng chăng.

    Cám ơn Hòa Văn đã nói hộ lời thương yêu trân trọng người mẹ chồng giúp mình.

    Reply
  5. H-Cùlao

    Một nàng dâu tốt ( nghỉ tốt về mẹ chồng ), một bà mẹ chồng nhân ái.Những chuyện ” mẹ chồng, nàng dâu” là sự ích kỷ của con người. Tán đồng với câu : “Nếu bạn tìm thấy hạnh phúc trong hôn nhân nghĩa là bạn đã đặt chân tới thiên đường.” Theo tôi,trong gia đình,vợ chồng, mẹ chồng, nàng dâu yêu thương, thông cảm, lo lắng cho nhau là thiên đường rồi. Thiên đường đâu có xa xôi gì, nó đang ở tại trần gian nầy.

    Reply
    1. Hòa Văn

      Thiệt ra ko dễ gì phải ko H-C?. “Mình vì mọi người – Mọi người vì mình” chắc sẽ tốt hơn lên từng ngày. HV nghĩ thế ko biết phải ko?.

      Reply
      1. H-Cùlao

        Cuộc sống, theo tôi phải luôn ước mơ về cái đẹp,cái viên mãn, dĩ nhiên thực tế lại đầy khắc nghiệt, vì bản chất con người ( có chúng ta)là ích kỷ & tham lam mà.Ừ! người thân mình hạnh phúc là mình hạnh phúc rồi, chúc mọi người an vui.

        Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *