Mưa Đêm Sài Gòn

Sharing is caring!

* Thân tặng bạn tôi Đỗ Trường Giang.

Nhớ đêm nào dưới mưa mình sóng bước

Giọt mưa rơi, rơi lả tả vào hồn

Vòng tay anh siết chặt, gởi nụ hôn

Nghe ấm cả màn đêm vừa trở giấc.

Trời “ Sài gòn mình thấy hình như chật

Chưa đủ gói tròn hai chữ yêu thương” *

Lá me bay ru tình mãi vấn vương

Đèn đại lộ nhạt nhòa trong mưa đổ.

Gió đêm về, chập chờn bên góc phố

Dưới hiên mưa, thiếu nữ đứng chờ ai ?

Sao thấy lòng quặn thắt cả đêm dài

Hai đứa mình nắm tay qua ngỏ khác.

Đến quán Gió mưa còn rơi lác đác

Cửa chưa mở, anh và em chờ giây lát

Nhìn vào trong, đèn đêm vừa bật sáng

Nghe gió lùa vào cửa đã mở toang.

Từng giọt nhỏ bên ly cà phê đắng

Nghe âm vang trầm bổng dưới đèn màu

Tràn vào lòng một đêm dài thức trắng

Em tươi cười, hai đứa vội … hôn nhau .

—————————————————————-

* Thơ thi hữu Đỗ Trường Giang (bài Em Có Nhớ){jcomments on}

0 thoughts on “Mưa Đêm Sài Gòn

  1. nguyenhoanglamni

    Chào anh Song An Châu,
    “Nhớ đêm nào dưới mưa mình sóng bước
    Giọt mưa rơi, rơi lả tả vào hồn
    Vòng tay anh siết chặt, gởi nụ hôn
    Nghe ấm cả màn đêm vừa trở giấc.
    …………………………
    Tràn vào lòng một đêm dài thức trắng
    Em tươi cười, hai đứa vội … hôn nhau .”SAC

    Đem mưa Sài Gòn, một đêm dài thức trắng nhưng rất hạnh phúc, tôi thèm cái hạnh phúc của anh 😆 😆

    Thân mến

    Reply
  2. Kim Đức

    “Từng giọt nhỏ bên ly cà phê đắng
    Nghe âm vang trầm bổng dưới đèn màu
    Tràn vào lòng một đêm dài thức trắng
    Em tươi cười, hai đứa vội … hôn nhau ” (SAC)
    Thật là bình dị nhưng nếu biết tận hưởng, trân quý thì dù là trong một khoảnh khắc họ cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc phải không anh SAC?
    Chúc vui.

    Reply
  3. Quốc Tuyên.

    Trời “ Sài gòn mình thấy hình như chật
    Chưa đủ gói tròn hai chữ yêu thương” *
    Lá me bay ru tình mãi vấn vương
    Đèn đại lộ nhạt nhòa trong mưa đổ.

    Bài thơ dễ thương quá! ĐÊM MƯA SÀI GÒN có đôi tình nhân thật ấm nồng hạnh phúc!

    Reply
  4. Minh Triết

    Bài thơ của songanchâu gợi tôi nỗi nhớ về Sài Gòn. Lúc này cũng đang có những cơn mưa bất chợt mỗi chiều.
    Sài gòn bây giờ đông đúc, náo nhiệt, ồn ào khác với thời kỳ chúng ta ở. Đâu còn là thành phố yên bình, có lúc thả hồn mình trên con đường ” Duy Tân cây dài bóng mát ” hay một chút tĩnh lặng, thư giãn ở đường Tú Xương, Bà Huyện Thanh Quan. Sài gòn giờ đây lúc nào cũng nhộn nhịp, dòng người, xe cộ tấp nập, đôi khi đi xe phải leo lên lề. Tuy thế lâu lâu không ghé vẫn cảm thấy nhớ lạ lùng.Ôi! cái đất quyến rủ, nơi lưu giữ trong tôi một thời xuân trẻ.

    Reply
  5. Nguyên Lương

    “Hai đứa mình nắm tay qua ngỏ khác”
    Anh nhà thơ từ Atlanta về quê thăm người rồi đưa em vào “ngõ khác” nào đây? bí hiểm qua chừng. Saigon rất nhiều con ngõ nhỏ, hẹp, nhưng con ngõ nào dẫn tình anh vào đó rồi lại …hôn nhau nữa chứ. Tình ơi là tình. Tình qúa lớn để thấy Saigon như thế mà không đủ chưá tình yêu của chàng. Lâu qua Anh Song An Châu lặn đâu mất biệt, nay mới lộ ra. Chúc vui vời nụ hôn Saigon còn ấm đôi môi.
    NL

    Reply
  6. Thu Thuyr.

    Đến quán Gió mưa còn rơi lác đác
    Cửa chưa mở, anh và em chờ giây lát
    Nhìn vào trong, đèn đêm vừa bật sáng
    Nghe gió lùa vào cửa đã mở toang.

    Từng giọt nhỏ bên ly cà phê đắng
    Nghe âm vang trầm bổng dưới đèn màu
    Tràn vào lòng một đêm dài thức trắng
    Em tươi cười, hai đứa vội … hôn nhau .

    Một bài thơ tràn đầy khúc hoan ca, cám ơn anh Song An Châu bài thơ dễ thương quá!

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *