Chiều Trung Du

Tác giả: Qúy Trần

(Vĩnh Phúc – Đại Lải
Tháng 7- 2020 )

Chiều trung du nhẹ nhàng như giấc mộng ,
Nắng lang thang trôi mãi cánh đồng xa ,
Nghe thiết tha những lời từ rơm rạ ,
Hồn ngất ngây theo mấy rặng thông già , Continue reading

Một Giấc Ngủ Dài Trên 10 năm

Tác giả: Trần Thị Hiếu Thảo

*Quê hương ai cũng phải có để nhớ đến, nếu như ở trên quê hương nỗi nhớ đã có, xa quê hương nỗi nhớ càng tăng lên gấp mấy triệu lần. Tác phẩm này hình thành trong nỗi nhớ đó. Dẫu mình nếu không trở thành nhà văn học tài ba, cũng viết lên được một giấc mơ thành thực đó. (TTHT)
*Thân tặng cho nhân dịp birthday Nguyễn Quốc Tuyên, cùng các bạn hữu.  Quế Anh, Thanh Hiền, Cát Lân, Lan Phạm, Ái, Tiết, Thu Thủy, Trầm Tưởng, Song Song, và toàn bộ các bạn của nhóm HX…(Trần Thị Hiếu Thảo). Continue reading

Lời Đá Gọi Trăm Năm

Tác giả: Nguyễn Đức Diêu

Đường mây lối gió vẫn đông người.
Ta lạc lối xa
Đâu bóng người xưa , nay đã về đâu !
Người về đâu về đâu ?
Aó ai sương mù
Người về đâu về đâu ?
Mỏi mòn ta đếm lá rơi
Lặng soi bóng đời Continue reading

Hội Ngộ

Tác giả: Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn

Lớp chúng tôi toàn là con gái, hằng ngày các thầy cô đối diện với một đám học trò tóc dài như chúng tôi… Thoáng nhìn thì cũng rất dễ thương, hiền hậu, nhưng bên trong cũng không kém phần tinh nghịch, quậy phá; và cũng không thiếu chi những phiền toái mà ông trời đã dành cho chúng tôi.
Trung học Trinh Vương, nơi đã đón chào bước chân tôi , từ ngày tôi bước chân vào ngưỡng cửa của trường trung học. Continue reading

Động Kinh

Tác giả: Ngu Yên

Hương Xưa vừa nhận tác phẩm ” Một Người Lưu Vong Mang Bệnh Động Kinh” của nhà thơ Ngu Yên ( người Quy Nhơn- hiện ở Houston Hoa Kỳ) hân hạnh giới thiệu với độc giả Hương Xưa. Các bạn cũng có thể vào link dưới đây để xem bài bình luận của Nguyên Lương( một người con của Bình Định hiện ở Philadelphia) về tác phẩm nầy.HX

https://vietbao.com/a305081/gioi-thieu-tap-tho-mot-nguoi-luu-vong-mang-benh-dong-kinh-cua-ngu-yen

Xem toàn bộ tập thơ ở đây:

MỘT NGƯỜI LƯU VONG MANG BỆNH ĐỘNG KINH

Động Kinh

Sống ở Hoa Kỳ,
được mấy đêm cố tình ngắm trăng?
Trăng thật bị lãng quên,
chỉ thấy trăng trên truyền hình.
Huống chi trăng dĩ vãng.
Thở không kịp giờ nhớ mẹ.
Nói rằng yêu thương sao lại dễ quên ! Continue reading