Hàng Mẫu Vô Giá

Tác giả: Bùi Kim Chi

Tôi rời trường xưa, Đại Học Sư Phạm Huế chạm ngưỡng 50 năm. Bàng hoàng. Xao xuyến. Thuở vàng son của những tháng năm cũ vẫn lặng lẽ theo tôi, giao cảm tuyệt vời. Trường tôi được thành lập năm 1957 thuộc Viện Đại Học Huế, đây là ngôi trường sư phạm đào tạo giáo sư trung học duy nhất cho các tỉnh miền Trung và Tây nguyên, nằm bên bờ sông Hương thơ mộng. Con sông “thơm” của Huế muôn đời vẫn thế, đẹp, nên thơ, hiền hòa rất đỗi lãng mạn. Phải chăng do ảnh hưởng nét duyên đặc biệt của sông Hương mà con gái sư phạm đẹp, duyên dáng, nền nã. Với tôi mà cũng có thể là với cả con trai Huế và không phải Huế ở Đại Học Sư Phạm cũng như các phân khoa khác của Viện Đại Học Huế đều có cùng cảm nhận như tôi… Phải nói, con gái sư phạm có nhiều anh “mê” vì “đẹp”. Nét đẹp đó vẫn còn vương vấn mãi trong lòng người sư phạm cho đến hôm nay, trên 60 năm. Này nhé, hãy nghe lời tự tình dễ thương của Phan Bùi Bảo Thy “Trường sư phạm thuở nào em lúng liếng / Tháng tư về nhặt lá rụng ngoài sân / Anh một bận gửi chút tình tha thiết / Để bây giờ vời vợi nỗi bâng khuâng”. Con gái đẹp thường dành cho con trai “nghễ” nhưng tôi, con gái, vẫn muốn “nhìn” con gái vì con gái trường tôi có nhiều nàng thơ đẹp quá. Mơ mơ, màng màng. Đằm thắm. Quyến rũ. Continue reading

Đi Theo Con Đường Tây Sơn Hạ Đạo Đến Tây Sơn Thượng Đạo ( Phía bắc đèo An Khê )

Tác giả: Minh Triết

Sau khi tham quan các di tích của tam kiệt nhà Tây Sơn – Mai Xuân Thưởng ở Phú Lạc, chúng tôi tiếp tục lộ trình ” Tây ba lô ” về phố núi. Vì có nhu cầu thăm em gái ở Kbang, giáo viên lập nghiệp nơi đây hơn 10 năm mà tôi chưa dịp đến. Hỏi bà chủ quán dưới chân đèo An Khê cho biết, nếu các anh đi tắt sau đèo sẽ rút ngắn khoảng cách khoảng 30 km. Do đã chuẩn bị trước nên chúng tôi quyết định một cuộc phiêu lưu, nếu không gọi là mạo hiểm.
Con đường bê tông nho nhỏ, lượn theo sườn núi, không một căn nhà. Trên đường đi, duy nhất thấy một xe Honda về xuôi và nhóm người đang ngồi gọt vỏ cây bời lời. Chúng tôi chạy thật chậm, quan sát thật kỹ vì chút sơ xuất có thể nguy hiểm đến tính mạng. Rồi chúng tôi cũng lên đến đỉnh đèo. Từ đây, nhìn lên đỉnh núi là hồ nước hiện đại, tích và điều tiết nước của công trình thủy điện An Khê – Kanak. Tôi đứng bên cạnh trạm xã lũ, nhìn xuống thung lũng xanh lượn theo dòng sông Côn uốn khúc. Dọc theo sông , mờ mờ xa hiện lên con mương thủy lợi, mang nước và phù sa tưới cho cánh đồng quê nhà thêm trù phú. Hai bên tả, hữu sông có những hòn núi, đồi như điểm xuyết thêm nét đa dạng , nên thơ của Tây Sơn hạ đạo. Được nhìn quang cảnh này, ta cảm thấy nước non mình hùng vĩ, xinh đẹp quá.

Continue reading