Kể Từ Hôm Đó

Sharing is caring!

 

Tác giả: Phan Mạnh Thu

(Tặng Xuân Vinh)

Hôm đó trời trong như sớm mai
Em về qua ngõ – nón nghiêng vai
Con chim tha những cành hoa dại
Lót tổ nằm mơ dáng trang đài…

Từ đó ta về…thương nhớ ai
Vườn xuân còn vẹn nét nguyên khai
Nụ quỳnh thoảng gió hương đưa lại
Thao thức thềm khuya ánh trăng cài

Thế rồi một sớm thuyền xuôi mái
Cuối bãi đầu ghềnh rẽ chia hai
Phong thư muốn gởi…còn ngần ngại
Đã vắng đường xưa một dấu hài

Em đi buổi ấy trời quan tái
Thu đã sang mùa sắc lá phai
Mây trắng về đâu mà bay mãi
Lỡ những mùa trăng… gió thở dài

Nào dám mong gì chuyện trùng lai
Chút tình xưa cũ vẫn dằng dai
Bến sông rụng mấy mùa hoa cải
Nước cuốn thuyền trôi vẫn miệt mài…

11 thoughts on “Kể Từ Hôm Đó

  1. RB

    Thơ chị viết cho ‘vĩnh biệt hay tạm biệt’ đây mà sao đọc nghe hay quá chị Mạnh Thu, đầy cảm xúc..! Nếu mà nói thêm chút xíu nữa là lay động lòng người! Cảm ơn chị đã cho đọc thơ hay. Chúc chị năm mới VUI KHỎE “phẻ dịu dàng dễ thương” như cái tên của chị nha đừng như Hàn Ni buồn lắm. Lâu quá..!

    Quý mến ?

    Reply
    1. Quế Anh

      Thơ Phan Mạnh Thu rất ” lãng đãng ” . Bài thơ làm xao xuyến lòng người đọc . Hay !
      Nhân đây thăm RB , người bạn quê tôi rất mến . Xin hẹn có ngày hội ngộ ở Bắc Caly nhé ?

      Reply
      1. PhanMạnhThu

        Rất vui khi nghe anh Quế Anh nói “Bài thơ làm xao xuyến lòng người đọc”
        Cám ơn anh nhiều, chúc sức khỏe anh và gia đình năm mới.

        Reply
    2. PhanMạnhThu

      Đúng là lâu lắm rồi mới gặp RB ở đây.
      Cám ơn bạn lúc nào cũng ưu ái với mình. Chúc bạn cùng gia đình năm mới bình an và nhiều may mắn.

      Reply
  2. Quốc Tuyên.

    Em đi buổi ấy trời quan tái
    Thu đã sang mùa sắc lá phai
    Mây trắng về đâu mà bay mãi
    Lỡ những mùa trăng… gió thở dài

    Nào dám mong gì chuyện trùng lai
    Chút tình xưa cũ vẫn dằng dai
    Bến sông rụng mấy mùa hoa cải
    Nước cuốn thuyền trôi vẫn miệt mài…

    Lâu ghê mới được đọc thơ Phan Mạnh Thu, bài thơ tiễn biệt người bạn xưa hay quá! Chúc em Năm Mới vui khỏe, xinh đẹp, hạnh phúc.

    Reply
    1. PhanMạnhThu

      Em cám ơn chị Quốc Tuyên.
      Chúc chị sức khỏe và giữ được nụ cười trẻ thơ đáng yêu mãi nhé.

      Reply
  3. Duy Phạm

    Chị Phan Mạnh Thu thân mến !
    Thật lâu mới đọc lại thơ chị, lại một bài thơ buồn.Tiễn đưa thì làm sao vui được
    ” Lên xe tiễn em đi
    Chưa bao giờ buồn thế…
    ( Cung Trầm Tưởng)
    ” Hôm đó trời trong như sớm mai
    Em về qua ngõ- nón nghiêng vai…”
    (Phan Mạnh Thu )
    Thật tuyệt ! Cảm xúc và không gian tiễn đưa ấy chẳng khác gì Tống Biệt hành
    “Đưa người ta không đưa qua sông
    Nhưng sao có sóng ở trong lòng
    Nắng chiều không thắm không vàng vọt
    Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong…”
    ( Thâm Tâm )
    Ánh mắt màu hoàng hôn trong đưa tiễn mới buồn làm sao. Tâm trạng ấy nào có khác chi
    ” Em đi buổi ấy trời quan tải
    Thu đã sang mùa sắc lá phai…”
    ( Phan Mạnh Thu )
    Bài thơ có nhiều câu tuy chưa là tuyệt cú, nhưng cái cách mượn cảnh tả tình của chị đậm đặc nỗi lòng li biệt như cảnh chia tay Kiều và Thúc Sinh trong không gian rừng phong thu đã nhuốm màu quan san. Cái sắc màu của biệt ly, xa cách
    “Nụ quỳnh thoảng gió hương đưa lại
    Thao thức thềm khuya ánh trăng cài…

    Mây trắng về đâu mà bay mãi
    Lỡ những mùa trăng…gió thở dài

    Bén sông rụng mấy mùa hoa cải
    Nước cuốn thuyền trôi vẫn miệt mài…”
    (Phan Manh Thu)
    Suốt chiều dài của bài thơ tg đã dụng công sử dụng toàn bộ một vần ” ai ” duy nhất dù trắc hay bằng cũng thế. Cái điệp âm đó càng tạo thêm một giai điệu bảng lảng buồn cho buổi chia tay ” Kể Từ Hôm Đó ”
    Vâng ! ” Người buồn cảnh cũng đeo sầu” cụ Tiên Đièn đã thối ra từ mấy trăm trước và đến giờ vẫn vậy. Ngàn năm mây trắng còn bay…..

    Reply
    1. PhanMạnhThu

      Duy phạm đã bỏ thời gian đọc và phân tích bài thơ của mình kèm theo những câu bình thật hay.
      Cám ơn bạn nhiều. Mong sớm được nghe bài hát mới của bạn.
      Năm mới bình an và nhiều may mắn nhé.

      Reply
  4. Duy Phạm

    Xin lỗi, đọc lại thấy đánh nhầm.
    ” Cụ Tiên Điền đã thốt ra từ mấy trăm năm trước…”

    Reply
  5. Hoàng-Phong

    Kể Từ Hôm Đó…kể từ khi em ra đi. Thật buồn, thật ai oán. Có lẻ vì thế mà tác giả Phan Mạnh Thu đã dùng vần “ai” cho toàn bộ bài thơ thật tài tình, ý nhị, thật tuyệt vời. Tình cảm nhẹ nhàng và dể thương quá.

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *