Các bài đăng của tác giả Trần Văn Nghĩa.



Hội An, Một Lần Về

Tác giả: Trần Văn Nghĩa

Quê nội bà xã tôi ở Quảng Nam-Đà Nẵng. Ngày trước, ông Nội sống ở làng Minh Hương, Hội An. Còn bà Nội gốc gác ở Duy Xuyên. Do sinh kế nên cả nhà dắt díu, di cư vào đàng trong, vùng đất mới Phan Rang. Lúc đó còn hoang vu, để lập nghiệp. Khi tôi về làm rể, ông đã mất từ rất lâu. Vào khoảng năm 1963. Chỉ còn lại bức ảnh chụp chân dung đen trắng để thờ. Với khuôn mặt có dáng dấp thư sinh, nhất là đôi mắt đã toát lên nét thông minh đỉnh ngộ. Nghe đâu ông rất thông thạo chữ nho, biết bốc thuốc chữa bệnh và biết coi tướng số. Còn bà Nội lúc đó vẫn còn khỏe, xa quê đã lâu nhưng còn nói rặt giọng Quảng. Năm 1987, bà mất vì bệnh già. Bà xã tôi thường nhắc về ông Nội với sự tiếc thương vô hạn. Sinh thời, ông là người luôn luôn quan tâm che chở và là một trong hai đứa cháu nội ( bà xã tôi và đứa em con người chú) được ông thương, chỉ được phép ở bên cạnh ông mà thôi.đọc thêm…

Lá Bay Ồ! Lá Nhuộm Vàng Câu Thơ.

Tác giả: Trần Văn Nghĩa

Lá bay ồ! Lá cứ bay
Cho xin giữ bóng gió gầy guộc qua
Chở tìm về phố quận xa
Có mưa tháng Sáu có hoa tháng Mười

Ngõ chiều nắng yểu điệu ơi!
Nhớ ai áo nhuộm màu trời thêm xanh
Gối nằm lã vạt cỏ tranh
Đợi trăng mùa cũ long lanh mắt tìnhđọc thêm…

Thơ Gửi Thời Mười Sáu

Tác giả: Trần Văn Nghĩa

Khi tôi về nơi đó có còn không?
Có còn tuổi tròn trăng em mười sáu

Con đường cũ nắng nghiêng đầy vai áo
Khóm hoa vàng ngơ ngẩn đợi chờ ai?
Tóc thơ ngây đường rẽ thắt nơ cài
Thơm sách vở học trò ơi nhớ quá!đọc thêm…

Khúc Ru Tháng Giêng

Tác giả: Trần Văn Nghĩa

Tháng giêng gió thẩn thơ tìm
Qua sân nhà cũ vắng im tiếng cười
Xót xa thương chỗ em ngồi
Có bao nỗi nhớ làm rơi trong vườn

Tháng giêng xuống phố chợ buồn
Nắng tương tư mỗi con đường em qua
Đăm chiêu dưới gốc mai già
Chút hương thời trước theo hoa rụng vàngđọc thêm…