Đệ Tử và Sư Phụ

Sharing is caring!

Tác giả: Quan Dương

Xưa lúc nhận em làm đệ tử
Vòng tay thưa gửi cùng đất trời
Đệ tử một lòng theo sư phụ
Đứa nào nói láo thì nghỉ chơi

Sư phụ ngày đêm luyện bí kiếp
Chép thành một tập gọi là thơ
Mỗi ngày vẫn gửi cho đệ tử
Những khúc tương tư mới ra lò

Đệ tử có hai con mắt cận
Có nụ cười tròn như viên bi
Thân hình mảnh dẻ hơn tơ nhện
Có tánh ngang ngang cộng chút lì

Su phụ một thời làm yêu đạo
Ỷ lại ta đây có ngón nghề
Vui thì hoá phép cho hoa nở
Buồn thì nhả khói biến vào mơ

Một hôm sư phụ xin đệ tử
Làm phước cho thầy một nụ hôn
Đệ tử ửng hồng đôi má lúm
Nhắm mắt chìa môi thí cô hồn

Nụ hôn từ đó thành kỷ niệm
Tròn ủm trên trời gọi là trăng
Mang theo giấc ngủ gọi là nhớ
Tan trong máu nhớ gọi là nàng

Nhưng chẳng kịp tan vào trong máu
Chẳng kịp tròn như ánh mặt trăng
Chẳng kịp mang theo vào giấc ngủ
Đệ tử ăn gian bỏ chạy làng

Những gì phải mất làm sao giữ
Khi mà đệ tử muốn bay xa
Đan chi chiếc lồng son? Sư phụ?
Khi thầy trò hai đứa hai nơi

Có bao giờ …
đệ tử yêu thật đâu
Sao lại gọi em là tình phụ
Đệ tử bay xa là điều phải lẽ
Ai bảo thầy đây tiếc nuối cái lồng
Đệ tử ơi
có bao giờ …
…. ngoảnh lại nhìn dòng sông?
Nơi con đò một lần đưa tiễn khách
Có sư phụ buồn thiu cô độc
Thả mây trôi từng ngụm giữa đất trời
Đệ tử đi rồi
Buồn thê thảm gió ơi!
Tàn thuốc cũng gục đầu câm lặng
Ngày lại tháng
….. mỏi mòn
Ngày lại tháng
Nhuốm thời gian sợi tóc bạc trắng dần
Khi bóng chiều nghiêng ….
Mới biết hoàng hôn
Ngày mất hút
chìm sâu trong tuyệt vọng
Ai bảo thắt chi dây thòng lọng
Để giờ đây sư phụ kêu trời
Sợi dây tình
Đem treo cổ ráng chịu mà thôi
Giờ muốn tháo làm sao mà thấy?
Mắt cận nhìn gần còn không thấy
Làm sao thấy được sợi oan khiên?

Cám ơn đệ tử theo sư phụ
Đã dạy cho thầy môn khổ đau
Hôm nay sinh nhật không thắp nến
Nhưng thắp trong hồn hai mắt sao.

Quan Dương

Đệ Tử và Sư Phụ
Thơ: Quan Dương
Ru Nửa Vầng Trăng
Nhạc: Huy Phương
Hòa Tấu: Tranh, Sáo, Bầu

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *