Bánh Thuẫn

Sharing is caring!

Tác giả: nguyễn diễm thuỳ

Hàng năm cứ vào những ngày cuối tháng Chạp con nhỏ lại nhớ da diết cái mùi bánh thuẫn, bánh bông lan cuả bà ngoại. Cái mùi vani thơm lừng hoà quyệt với mùi trứng, bột toả ra từ chiếc khuôn đã in đậm trong ký ức tuổi thơ mà nếu được hỏi, con nhỏ sẽ trả lời đó là hương-vị-tuổi-thơ của mình.
Con nhỏ còn nhớ rõ cái dáng ngồi đong bột, đong đường của bà trong gian bếp nhỏ bên chiếc divan bằng gỗ. Những cục chì nặng nhẹ lớn, nhỏ khác nhau tạo những âm thanh vui tai theo đôi tay thoăn thoắt của bà bên chiếc cân. Bột rơi lốm đốm trắng sàn xi măng, con nhỏ trên chiếc ghế “đồ ngồi” bằng gỗ thấp lẹt đẹt chăm chú xem bà theo từng động tác, từ cân đường, ray bột, đập trứng, đánh trứng, đổ bột, canh lửa than … cho đến khi những cái bánh vàng ươm thơm lừng nở như những búp hoa được lấy ra khỏi khuôn trong sự chờ đợi nôn nức của con nhỏ.
Bà thường làm bánh thuẫn & bánh bông lan cùng 1 ngày. Cả hai loại bánh khi nướng đều cần lửa trên cho bánh chín đều & có màu vàng đẹp, nên trên nắp khuôn sẽ có những viên than riu riu lửa. Cực nhất là khâu đánh trứng. Trong chiếc chậu sành màu da lươn, những chiếc lòng đỏ tròn xoe nhìn thật đẹp mắt được bà đánh bằng tay cho đến khi trứng mịn & xốp rồi mới từ từ cho đường, bột, bột vani vào đánh tiếp. Bột làm nặng bàn tay, có khi là ê ẩm mỏi, nhưng bà vẫn chậm rãi nhịp nhàng đánh. Con nhỏ không biết có phải âm thanh va chạm của cây đánh trứng vào đáy châụ sành đã in đậm trong trí nhớ, nên sau này, mỗi lần nghe những âm thanh va chạm nhịp nhàng từ khung củi dệt, con nhỏ cứ ngẩn ngơ tìm trong ký ức sự quen thuộc nào đó.
Và giờ đây, bên khung cửa nhìn ra thành phố, con nhỏ lại nhớ da diết cái khạp gốm cất đầy bánh thuẫn của bà vào mỗi dịp Tết. Nỗi nhớ êm đềm như hương mùi bánh, ngọt ngào, tròn trịa, đầy ấp yêu thương.
nguyễn diễm thuỳ

3 thoughts on “Bánh Thuẫn

    1. admin Post author

      Tác giả ở cùng chổ với bạn Đình đấy. Mong HX là cầu nối tương ngộ giữa những người xa quê.

      Reply
      1. Dinh Ho

        Tác giả ở gần đây mà mình phải về quê tìm Hương Xưa mới đọc được. Cảm ơn Nguyễn Diễm Thuỳ cho thưởng thức lại hương xưa!

        Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *