Khói

Sharing is caring!

Tác giả: Phan Mạnh Thu

Khói chiều bàng bạc phía trời xa
Bâng khuâng chạnh nhớ khói quê nhà
Cánh đồng đốt lửa sau mùa gặt
Tro rạ để dành bón vụ sau.

Xào xạc sớm mai tiếng chổi cau
Lá vàng ngoại đốt khói về đâu?
Củ khoai vùi giữa tro nóng hổi
Mùi thơm còn quyện đến bây giờ

Bếp lửa hồng nhen sáng tinh mơ
Khói mù cay mắt những ngày thơ
Gặp mùa đói kém – cơm lưng bữa
Mưa bão càng thêm nỗi nhọc nhằn

Người đi mang cả khúc sông quê
Khói sóng buồn tênh buổi quay về
Tiếng chim tu hú chiều khắc khoải
Bến nước đìu hiu, lạnh bóng thuyền

Sợi khói nào giăng tuổi hoa niên
Tầm xuân xanh biếc buổi đầu tiên
Làm sao ngược lại thời mới lớn
Lạc mấy đường tơ … khói lên trời…

Sợi khói nào giờ cũng mù khơi
Đã cạn mùa thu…chiều muộn rồi
Còn nghe tiếng gió xưa gờn gợn
Bao mùa khói cũ vẫn đầy vơi…

PHAN MẠNH THU

Khói
Thơ: Phan Mạnh Thu
Hình Bóng Quê Nhà
Nhạc: Thanh Sơn
Trình Tấu: Sáo Trúc Lê Hùng

2 thoughts on “Khói

  1. Phan lan huong

    Quay về tìm lại tuổi thơ xưa
    Nghe lòng mình trẻ lai
    Dẫu biết thời gian
    không chờ không đợi
    Vẫn nồng nàn
    hai tiếng gọi quê hương…
    Bài thơ thật xúc động

    Reply
  2. TT.Hiếu Thảo

    Thơ hay Phan PMT Thảo rất thích những câu này. . Hhih
    Người đi mang cả khúc sông quê

    Tiếng chim tu hú chiều khắc khoải

    Tầm xuân xanh biếc buổi đầu tiên
    PMT bỏ được cái hồn qua câu thơ rất sâu sắc…

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *