Khúc Cỏ Ru Mưa

Sharing is caring!

Tác giả: Bùi Diệp

Quý mến về anh Lê Sa, thi sĩ chân đất

ngủ đi sông nhỏ ngủ đi
mưa mai đã tắt chờ chi nắng chiều
để quên ngày tháng tiêu điều
rằng trong thăm thẳm đã nhiều lặng câm

trầm luân duyên rớt chỗ nằm
bãi dài cát mỏi cỏ đằm đìa đau
ngủ thôi rồi sẽ ngàn lau
tóc mây trắng xóa một màu xót xa

ngủ thôi này khúc ông cha
lên rừng xuống biển quê nhà à ơi
rong rêu chết nửa miệng cười
còn mong hát giữa trăng đồi từ tâm

phù sinh ngang một cốc trầm
rượu không phù phiếm bằng dăm mụn sầu
ngủ đi tôi, ngủ thật sâu
rồi quỳ xuống cỏ tạ màu nguyên xanh

Bùi Diệp

11 thoughts on “Khúc Cỏ Ru Mưa

  1. Mộc Miên Thảo

    Trời! Thật ư?!!!

    Nén tâm hương kính anh. Chưa một lần gặp.

    “ngủ đi tôi, ngủ thật sâu
    rồi quỳ xuống cỏ tạ màu nguyên xanh”.

    Reply
    1. Hương Xưa

      Bạn Mộc Miên Thảo quý mến
      Qua sự giới thiệu của bạn , HX được làm quen với bạn Bùi Diệp nhưng sau đó do Hương Xưa bị tin tặc tấn công dữ dội nên HX đã mất đi một số thân hữu trong đó có Bùi Diệp, nay HX vừa cấu trúc lại trang , nối vòng tay với bạn bè cũ thì Bùi Diệp lại ra đi, vĩnh viễn từ giả chúng ta, thật buồn. Dù bạn cố tình trốn tránh diễn đàn văn nghệ, HX vẫn không bao giờ quên bạn và sự nhiệt tình đáng quý của bạn với HX, vẫn mong một ngày nào đó nỗi buồn xưa khép lại và trên trang báo HX lại vang lên tiếng thơ đặc sắc của MMT, Xin tặng bạn một clip về bài thơ cũ. Chúc sức khỏe. HX
      https://youtu.be/CXrUhRm-XZA

      Reply
      1. Mộc Miên Thảo

        MMT xin được cảm ơn BBT trang nhà nhiều lắm. Không vì bất kỳ một lý do nào khác ngoài “áo cơm” mà… MMT đành gác tất, gói lại, “cất tạm bên kia chiều” và mong sẽ có dịp… thuận lợi hơn, tham gia góp vui cùng trang nhà. Hình như có lần MMT đã thưa bằng bài thơ này rồi ạ.

        THƠ ƠI

        Tôi muốn ném câu thơ như tiếng sỏi
        Rơi về sông chẳng vọng chút âm khan
        Giữa ngã ba, thực mơ nào vẫy gọi
        Mà đời ơi!
        Dửng dưng sao được với trăng ngàn?

        Chân cứ bước mà lòng ta như lửa
        Gói hồn mơ cất tạm bên kia chiều
        Sông vẫn chảy bên nhánh đời chia nửa
        Câu thơ buồn ngoái nhìn phận hẩm hiu.
        (MMT – 2016)

        Kính,
        MMT

        Reply
  2. Mộc Miên Thảo

    Một bài thơ anh “chẳng tiếng thở dài mà nghe xót”…

    “một hôm mình nhớ mình có phố
    có vườn hương trắng với tình xanh”…

    MỘT HÔM MÌNH NHỚ MÌNH CÓ PHỐ

    đời ta có khi là lá cỏ
    ngồi hát ca rất tự do
    (trịnh)

    một đêm qua phố mà nhớ phố
    mắt xanh còn thức dưới đèn vàng
    dạ khúc liêu trai mùa xa ngái
    đổ ngoài bước lả tiếng rao khan

    phố của ngày xanh ta đâu thể
    giữ dùm cô bạn đóa tường vi
    vườn trăng thăm thẳm loài hương trắng
    ôi ngọc lan ngọc lan xuân thì

    bàn tay năm ấy còn tay trắng
    tình nhỏ bây giờ tình trẻ thôi
    thơ viết đôi dòng thơ bắt thẹn
    hẻm xưa cổng nhỏ hóa xa vời

    một đêm qua phố chừng quên phố
    con sông nằm sốt núi buồn xo
    chẳng tiếng thở dài mà nghe xót
    áo cơm đùa cợt mấy bến bờ

    em bảo còn nuôi đôi cánh mỏng
    vỗ tình ta vút tới trăng sao
    em ạ tôi thưa ngàn khơi sóng
    đảo điên về ngủ dưới mưa rào

    một hôm mình nhớ mình có phố
    có vườn hương trắng với tình xanh

    Phanrang III/2016
    bùi diệp

    Reply
  3. Mộc Miên Thảo

    Nhớ anh.

    ĐOẢN KHÚC CHO LÁ

    1.
    vào một ngày mưa
    tiếng đàn rụng
    hai tay
    giọt máu đất

    2.
    vết chân chim
    bay khỏi cơn mê mẹ
    rách toạc mùa màng
    nửa đêm

    3.
    treo tiếng dế lên vách chiều
    lẻ loi cỏ
    vỡ rúm ngày về
    dưới chân

    4.
    rừng thấp phố cao
    sang hèn
    mai một
    an nhiên xanh

    Phanrang III/2016
    bùi diệp

    Reply
  4. Mộc Miên Thảo

    Một năm trước & sau

    NHƯ LÁ MÙA XUÂN

    một ngày quên đóa từ bi
    là em quên nửa nhu mì mảnh trăng
    lá vừa ngang tuổi mười lăm
    rừng hoang đã lạc hồn trầm ngải ơi

    nửa tình nắng trải mưa phơi
    nửa tâm con mắt cận đời láo lơ
    chợ chồm hổm ế mẹt thơ
    phố sang làm dáng vật vờ triết gia

    mình tìm mình giữa người ta
    bao la sa mạc sát na ta mình
    tương tri là bóng với hình
    nửa đêm trăng úa ôi tình tình ơi

    ta về vấp tiếng chuông rơi
    cổng tam quan gặp phật ngồi dửng dưng
    gặp em giữa lá mùa xuân
    nụ mười lăm vẫn trong ngần xá chi

    Phanrang III/2016
    bùi diệp

    BÀI THƠ TIẾNG ĐÔI

    một sớm
    một chiều

    bóng sâu
    hồn rộng
    đời cát
    nồi niêu

    sóng cay
    bói cá
    mắt khơi
    phập phù
    cõi tình
    viên tịnh
    bước ngoài
    miên du

    em là
    tôi trẻ
    tôi là
    em xưa
    bến bờ
    bờ bến
    mắt nắng
    môi mưa

    dạ thưa
    sông núi
    dạ thưa
    báo đền

    sớm hoa
    tình rụng

    hương tìm
    chiều sen

    Phanrang, III.2017
    b ù i d i ệ p

    Reply
  5. Minh Nguyên

    Sương Xuân đọng hạt long lanh
    Ngỡ mưa ngọn cỏ ru xanh vô thường
    Gia đình bạn hữu tiếc thương
    Tiễn anh nhẹ bước trên đường lạc an.

    Reply
  6. Mộc Miên Thảo

    Sẽ hư không những cõi tình vô vọng
    Tim còn xanh và nhịp đập lên mùa
    Hơi đất thở mùi rất quen cồn bãi
    Em có về khi cỏ khóc gọi mưa.

    (trích trong “QUÊN NHAU” b ù i d i ệ p – Phanrang, 1.3.2017)

    Mãi… nhớ anh!

    Reply
  7. Duy Phạm

    Cả hai chúng tôi là bạn thơ, tâm đắc nhau qua từng câu chữ.
    Ngẫm và nghẹn.
    Mặt sau của tình cảm luôn làm ta đau.
    Tiễn anh.

    Reply
  8. Quốc Tuyên

    ngủ đi tôi, ngủ thật sâu
    rồi quỳ xuống cỏ tạ màu nguyên xanh

    Cầu mong hương linh Bùi Diệp yên nghỉ cõi vĩnh hằng.

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *