Bên Tách Cà Phê

Sharing is caring!

Một mình bên tách cà phê
Ngoài trời lất phất mưa về phố xanh
Ngắm nhìn giọt đắng long lanh
Đưa ta về với mong manh nỗi buồn
Nghiêng đồi, nghiêng dốc, nghiêng truông
Miên man mắt đợi ngày buồn dần trôi
Giọt đầu đăng đắng làn môi
Giọt sau đọng lại sầu vơi dịu hồn
Tìm trong vị ngọt chát thơm
Nỗi niềm sau trước đời đơm bộn bề
Đếm từng những giọt đi về
Thả hồn cùng với cà phê giọt buồn.{jcomments on}

0 thoughts on “Bên Tách Cà Phê

  1. duy pham

    Anh hai Duy Đức thân mến !
    Duy Phạm là người thích cà phê nên đọc bài “Bên tách cà phê” của anh là thích liền liền. Uống cà phê mà nỗi niềm dữ vậy, hay cà phê chỉ là cái cớ thôi hả anh ! Anh đÚng là sành điệu đó nghen.
    GiỌt đầu đăng đắng làn môi
    Giọt sau đọng lại sầu vơi dịu hồn(TDĐ)
    Với những cơn mưa đầu mùa bất chợt, ngồi nhâm nhi ly cà phê ấm nóng thì thật thú vị hả anh.Nếu buồn thì mong là một chút buồn bảng lảng thôi như anh viết
    Ngoài trời lất phất mưa về phố xanh
    Ngắm nhìn giọt đắng long lanh
    Đưa ta về với mong manh nỗi buồn(TDĐ)
    Nhưng đến chỗ này thì cảm xúc mạnh mẽ, dữ dội quá…
    Nghiêng đồi, nghiêng dốc, nghiêng truông
    Miên man mắt đợi ngày buồn dần trôi(TDĐ)
    Thì lại nỗi niềm quá rồi…
    Duy Phạm kính anh và mời anh cùng cà phê với DP cho anh em mình đỡ cô đơn …

    Ngồi lì trong quán sân si
    Giọt đen huyền hoặc độ trì… nỗi đau.
    Ngoài sân rụng trắng bông cau
    Trong lòng chợt hé sắc màu …khai hoa !
    Cảm ơn anh đã cho đọc một bài thơ mà DP thấy thích. Hi vọng sẽ mời anh cà phê thật ở một nơi chốn nào đó tại TX An Nhơn anh nhé.

    Reply
  2. Kim Đức

    Ngồi bên tách café, chờ từng giọt đắng rơi xuống mà cảm xúc thăng hoa lên thành giọt đời với những nỗi niềm, thật là thú vị:
    “Giọt đầu đăng đắng làn môi
    Giọt sau đọng lại sầu vơi dịu hồn
    Tìm trong vị ngọt chát thơm
    Nỗi niềm sau trước đời đơm bộn bề” (TDĐ)

    Chúc vui.

    Reply
  3. Quốc Tuyên.

    Một mình bên tách cà phê
    Ngoài trời lất phất mưa về phố xanh
    Ngắm nhìn giọt đắng long lanh
    Đưa ta về với mong manh nỗi buồn
    Nghiêng đồi, nghiêng dốc, nghiêng truông
    Miên man mắt đợi ngày buồn dần trôi

    Ngồi nhâm nhi cà phê nhìn mưa bay lòng chợt buồn hả anh Duy Đức, bài thơ hay và rất nỗi niềm!

    Reply
  4. Trần Duy Đức

    Cảm ơn các nhà thơ Quốc Tuyên, Duy Phạm và Kim Đức thật nhiều về những cảm nhận chân tình, thiện cảm và động viên mình. Mình không nghiện cà phê lắm, nhưng mỗi lần uống cà phê lại nghĩ đến phố núi và thoáng buồn…Chúc các bạn luôn có niềm vui.

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *