Các bài đăng của tác giả Mưa.



Chuyện Hai Mình ( Tập Một )

Cùng viết: Tony & Rainy   
TẬP MỘT : HOÀNG HÔN TƯƠNG NGỘ

Đồi Hoàng hoa một buổi chiều tà. Một kỵ sĩ áo lam lưng đeo trường kiếm, thả ngựa châm chậm theo con đường mòn bên giòng sông vắng, đôi mắt đắm chiêu  bâng quơ ngâm khe khẽ:

Nhả ra sợi khói vô thường
Khói tan đi mất còn vương lại mình
Cuộc đời như áng phù sinh
Chưa rơi, vì bỡi sợi tình em giăng

Tiếng ngâm vừa dứt, chàng ngước mặt nhìn trời thở dài:
– Hỡi ơi! thế gian bao la , nhân sinh vô tận mà sao mỏi mắt tìm hoài vẫn không gặp bóng hồng nhan tri kỷ, không lẽ vận ta đành cô độc suốt đời sao ?
Chàng ngần ngừ buông lỏng vó câu, con ngựa gặp đám cỏ non bên đường cũng không vội bước cắm cúi nhai lia lịa , kỵ sĩ vuốt bờm ngựa, ngước nhìn rặng núi trước mặt lẩm bẩm :
– Ăn đi, ăn cho no đặng chút nữa vượt đèo đến Nam thành tìm quán trọ ta nghĩ ngơi. bỗng có tiếng ngâm thơ đối lại mấy câu thơ kỵ sĩ vừa đọc:

Tiếc chi một đóa khiêm nhường
Giữa phồn hoa vẫn bóng sương một mình
Cuối đời về cõi vô minh
Còn trong cát bụi chút tình ăn năn

đọc thêm…

Chuyện Hai Mình ( Tập Tám )

Cùng viết: Tony & Rainy
TẬP TÁM: KHÔNG THỂ MẤT ĐƯỢC

Rainy thư sinh thấy thiên hạ cứ đau đáu về hận thù và chiến đấu y chán nản quá, nhân lúc mọi người không để ý, y lén ra khỏi bệnh viện vừa đi vừa ngắm cảnh. Trăng thượng tuần lửng lơ như chiếc thuyền thủy tinh treo trên đỉnh đầu y, làn gió mát từ biển thổi vào làm không khí ban đêm dịu mát, y nhìn về phía biển những chiếc thuyền nhấp nháy ánh đèn từ ngoài khơi đem lại một cảm giác bình yên. Những điều y nói ra ban nãy với mọi người là lạ lùng nhưng mà thực sự là như vậy, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ có người nào ghét y và y cũng chưa bao giờ phải căm ghét một cá nhân nào? cả đến khi vào đời hai chữ cơm áo cũng chưa bao giờ làm y bận tâm, giống như thời đi học trong bửa cơm y lần lượt kể cho mẫu thân những sự việc xảy ra trong ngày và nhận những lời bảo ban từ người mẹ thân thiết, nhà thường xuyên chỉ có hai mẹ con mà lúc nào
rộn rã tiếng cười, hai mẹ con trêu nhau và đùa nghịch như hai người bạn, y cảm thấy nhớ mẹ,  y thừa hưởng tính vị tha của mẹ luôn sợ làm tha nhân buồn, nên không tha nhân nào nỡ làm y buồn, bây giờ nhìn vẻ bực tức hận thù trên khuôn mặt và ngôn ngữ những người y mới quen, y đâm ra sợ hãi và cảm thấy giữa mình với họ có một khoảng cách quá xa ngay cả với vị công tử vừa kết nghĩa mà y hết lòng yêu quý. Y nhìn mặt trăng và cảm thấy hình như chị Hằng cũng đang chế nhạo y, y nhủ thầm:
-Ta bị lạc mất rồi! ta đi quá xa và quên mất lối về rồi hỡi ơi!.

đọc thêm…

Chuyện Hai Mình ( Tập Hai)


Cùng viết: Tony & Rainy
TẬP HAI: KIẾM QUANG LẠI MẤT

Đồi Hoàng hoa sáng tinh mơ, vẫn con ngựa dặm trường san bạt cũ, vẫn Lam y kỵ sĩ đến trước hẹn, những chùm hoa kim phượng vĩ vẫn đong đưa trong gió sớm, những bụi xuyến chi lấm tấm trắng xen giữa màu vàng cháy của dã quỳ trang điểm cho đồi hoa thêm phần rực rỡ. Người bạn hẹn chưa thấy tới, gã lẩm bẩm :
– Đồi Hoàng Hoa, sông Tịnh Thủy toàn là những cái tên thơ mộng để trang điểm  phong cảnh hữu tình nơi đây. Nếu sau nầy rửa tay gác kiếm từ biệt giang hồ ta sẽ dựng một ngôi nhà nhỏ giữa đồi nhìn ra sông gọi là: Nam Sơn gia trang
– Và thêm một nữ chủ nhân kiều mỵ thì mới an cư lạc nghiệp vĩnh viễn.
Tiếng nói sau lưng, quay phắt lại gã tiểu đệ cưỡi một con ngựa trắng tủm tỉm cười, Tony công tử cũng mỉm cười:
– Hóa ra là đệ ta cứ tưởng đệ đi thuyền nên cứ nhìn ra mặt sông mà ngóng. Đệ có đem kiếm để đổi không?
Rainy thư sinh hốt hoảng:
– Tiểu đệ quên mất rồi.
Tony công tử đưa kiếm ra :
– Đệ cứ giữ kiếm của đệ, kiếm của huynh khi nào lấy cũng được.
Rainy thư sinh lắc đầu :
-Thôi huynh cứ giữ đi, đệ không cần lắm.
Tony công tử vẫn không rút kiếm về, y nói:
– Kiếm của đệ là kiếm quý, đệ cất đi, còn kiếm tầm thường của huynh nếu lỡ mất thì thôi.
Cả hai đang đẩy đưa qua lại thì có một bóng đen nhân lúc sơ hở của hai người cướp thanh kiếm quý cười ròn rã:
– Hai vị đã chê thì cho ta mượn một ngày hôm sau sẽ trả.
Bóng đen vừa cướp kiếm xong giở khinh công chạy về phía Tây. Hai huynh đệ cùng nhủ thầm:
– Thân pháp người nầy nhanh lắm mà hình như …là nữ nhân.
Cả hai cùng phi thân theo bóng đen nọ qua hết đồi Hoàng Hoa, nối tiếp một đồi thông khác, gió nhẹ tiếng thông reo vi vu thật bình yên, giữa những cành thông  một bầy chim chích chòe hót líu lo, cả hai không có thời gian tận hưởng cảnh bình minh  êm đẹp đó vì mãi đuổi theo hắc y nhân phía trước.
Qua hết đồi thông thì đến một sơn trang tráng lệ, bóng đen chạy thẳng vào và mất hút, đây là một sơn trang rộng bát, ngát trung tâm là những dãy nhà ngang dọc tọa lạc giữa những hàng chè xanh, hai hàng cây sâm banh làm lối đi vào, những bụi tùng bách tán và trúc thanh vân nghiêng mình chào lữ khách. Ngay chính giữa đại sảnh là một chậu thủy sanh hình bán nguyệt nhấp nhô trên đá giả sơn.
Hai người tiến vào đại sảnh. Một người tùy nữ chấp tay vái chào:
– Xin lỗi nhị vị thiếu hiệp, tiểu thư tôi có việc khẩn thiết mượn đỡ thanh kiếm của hai vị khoảng hai canh nữa sẽ hoàn chủ, xin mời vào dùng trà tạm .
Dứt lời, thanh y nhân đưa hai người vào ngồi gian chính điện, hai tiểu đồng vận y phục cánh sen tóc búi trái đào dâng trà mời khách, màu trà xanh ngát thơm lừng lựng, Tony công tử vốn là người sành về các loại trà, vừa nâng tách ngọc trà chưa uống y sững sờ:
-Loại Trảm mã trà nầy ở tận Vũ Di Sơn miền Tứ Xuyên sao nơi đây lại có .
Người tùy nữ đỡ lời:
– Không đây là Thanh nữ trà , đây là những búp trà non ướp bằng mồ hôi của các thanh nữ , các hạ thử uống thử xem hương vị đâu kém Trảm mã trà .
Thì ra chủ nhân ở đây có kiểu chế biến trà khác người, y thuê những thanh nữ từ mười ba đến mười lăm tuổi hái trà nhưng không bỏ vào giỏ như cách thông thường mà khi hái trà các cô phải bỏ vào các túi áo, tay thoăn thoắt mồ hôi nhễ nhại, chính mồ hôi ấy đã điều hòa vị chát của trà.
Nghe hai người ca ngợi trà, Rainy thư sinh hớp thử một ngụm trà, y không rành như vị tiểu huynh của y nhưng cũng cảm nhận được mùi thơm dìu dịu, và độ mát, độ chát vừa phải  khác hẳn hương vị chát ngắt mà mẫu thân y thường đãi khách. Tony công tử nhâm nhi từng ngụm trà một, y gật gù:
– Trà Thanh nữ đúng là danh trà không ngoa.
Đợi hai người uống trà xong, người tùy nữ đưa cả hai vào gian phòng rộng lớn bên cạnh ,gian phòng nầy trưng bày đủ các loại đàn :
Phía bên tả là các loại đàn dân tộc: đàn Tranh , đàn Nguyệt , Tỳ Bà, dàn Đáy, đàn Bầu, đàn Thập Lục, đàn Ba, đàn Gáo ,đàn Đoản, đàn Đá, có cả hai loại đàn của người dân tộc là đàn Tơ rưng và đàn Khưm Thum
Phía bên hữu là các loại đàn Tây Phương: Tây Ban Cầm, Măng Cầm, Băng Cầm, Dương Cầm, Vĩ Cầm, Bội Đại Đề Cầm, Thụ Cầm…
Tony công tử chọn Cổ thụ cầm 46 dây. Tony so dây và chọn  bài Dạ Khúc (Serenade)  của Franz Schubert, tiếng đàn của y vang lên như nỉ non, thổn thức vừa lãng mạn, quyến rũ đây là thông điệp của tình yêu nhắn gởi cho vạn vật trong đó có sinh vật tri thức nhất: con người, tiếng đàn y cứ ngân nga mãi, chợt y thấy cây đàn Violon chỉ còn một dây, tánh hiếu kỳ nỗi lên y vẫn tự tin phiêu phiêu kéo bài ” Bao giờ biết tương tư ” một dây tiếng vĩ cầm vẫn réo rắt như bốn dây thông thường, y đã ngừng đàn mà mọi người vẫn ngẩn ngơ.
Đến lượt Rainy thư sinh,  y thấy trên bức tường khắc sẳn một bài thơ, y hơi nhíu mày một bài thơ bốn khổ hai khổ đầu bảy chữ và hai khổ sau tám chữ, ngó quanh, tay y cũng bẻ một nhánh trúc thanh vân kẻ một bài thơ hoa lại.

đọc thêm…

Chuyện Hai Mình ( Tập 4)

Cùng viết: Tony & Rainy

TẬP BỐN: DƯỚI HANG SÂU ĐƯỢC BÍ KÍP

 

Hai người cùng rơi theo phương thẳng đứng và cuối cùng cũng chạm đáy, đó là một hồ nước lạnh và cũng nhờ rơi xuống nước nên cả hai không bị thương tích gì, tuy nhiên nước lạnh làm Tony công tử run cầm cập y vội tìm hướng để bơi vào bờ, bơi độ khoảng một canh giờ thì cả hai tìm được bờ đất khô và lăn mình để nghĩ, Tony công tử ngạc nhiên thấy tiểu đệ của mình không có vẽ bị thấm lạnh, chỉ có khuôn mặt và đầu tóc của y hơi bị thấm nước chút đỉnh, đóan biết  tâm tư đại huynh mình Rainy giải thích:
– Áo tiểu đệ là áo không thấm nước. Thì ra vải áo của Rainy là loại vải áo thông minh do các kỹ sư sinh học ở Đại học California chế biến họ dệt xen chỉ thấm nước với chỉ chống thấm chất lượng cao và tạo ra một loại vải siêu mỏng có khả năng hút nước dọc theo các sợi chỉ thấm nước ở một mặt vải và tháo bỏ lượng nước này ở mặt còn lại. Điều đặc biệt là cơ chế tách nước của vải liên tục hoạt động ngay cả khi các tấm vải hoàn toàn bị thấm ướt.Tony cười khổ:
– Huynh mới đọc báo về loại vải đặc biệt nầy không ngờ nay đã có người sử dụng.
– Huynh yên tâm, lần sau đệ sẽ nói mẫu thân may tặng huynh một chiếc áo để hành sự.
Tony băn khoăn :
– Mà đệ bị giam nơi nầy không sợ mẫu thân lo lắng sao ?
Rainy cười khì :
-Mẫu thân đệ cùng bằng hữu ngao du các nước Đông Nam Á một tháng sau mới trở về, huynh yên tâm đệ có quyền bay nhảy trong hai mươi tám ngày.
-Nhưng mà huynh cảm thấy rất đói ,ta đi men theo bờ hồ thử có thứ gì ăn không ?
Hai người đi men theo bờ hồ thì gặp một cây mít sai trái cũng may có một trái mít đã chín, Tony dùng thanh Ỷ Thiên kiếm xẻ trái mít làm nhiều miếng nhỏ, đặc biệt trái mít nầy còn ở trên cây mủ rất nhiều nhưng khi lưỡi kiếm Ỷ Thiên xẹt qua , những miếng mít tươi mọng mật bày ra trước mặt hai người và không hề có chút mủ mít nào dính trên lưỡi kiếm, Rainy tiếu lâm:
-Hình như người làm kiếm nầy mục đích không phải giết người mà dùng để xẻ mít…
Nụ cười trên môi y vụt tắt y nhíu mày suy nghĩ rồi bất ngờ hỏi Tony:
– Huynh nè , huynh có thấy lạ không? dưới hang sâu sao không tối om mà lại có ánh sáng như lúc bình minh vậy hè ?
Tony công tử mừng rỡ:
-Có ánh sáng tức là có khoảng không để nhận ánh mặt trời , hy vọng huynh đệ ta thoát nạn .
Hai người lại đi ngược phía cây mít, khoảng nửa dặm thì gặp một thạch thất bằng đá cẩm thạch tự nhiên đâu lại và chính các khoảng hở của đá đã mang ánh sáng cho hang động nầy. hai người thận trọng bước vào thạch thất, thạch thất vắng hoe có màu xanh ngọc và hun hút bên trên là một khoảng không gian trống .
Tony thầm thì :
– Ánh sáng thiên nhiên khi vào động đã khếch tán và cho màu xanh mát diu, nhưng độ cao thì cao quá mà khoảng lộ thiên thì quá nhỏ làm sao mà thoát .
Hy vọng tắt ngấm trong đôi mắt hai người, nhưng vẫn còn mong mỏi một chút may mắn hão huyền, họ tiếp tục thám thính tiếp, Chợt Rainy kêu lên :
–  Đại huynh, nơi đây có một bộ xương người.
Tony công tử lách mình qua gian kế bên  , đúng là một bộ xương khô đét đang ngồi theo kiểu kiết già , có lẽ người nầy đã nhập định như thế nầy mấy trăm năm về trước nên áo quần và da thịt đã tiêu tan hết chỉ còn bộ xương khô. Rainy thư sinh rùng mình, y tưởng tưởng tượng cái ngày mai không bao lâu nữa y và đại huynh của y cũng thành hai bộ xương khô nơi tuyệt cốc nầy, chợt y nghe thấy tiếng cười nhạo của Tony:
– Ha ha… Độc Cô Chờ Tình… ta tưởng mình ta chờ tình không ngờ nghìn năm xưa đã có tiền nhân đi trước ta một bước…y phấn khích cười vang lên và tiếng cười của y bị vách đá dội lại nghe rợn người.
Rainy nhìn xuống dưới bệ của bộ xương thì thấy bốn chữ Độc Cô Chờ Tình rất sắc nét, có lẽ trước khi Tham Thiền, bộ xương đã định vị chổ ngồi của mình và khắc vào đá, Rainy lẩm bẩm:
– Ở dưới hang sâu nầy, cái chết cận kề mà vẫn cầu tình quả là lạ.
Tony công tử ngừng cười, y nhỏ giọng :
– Ố là là… một cuốn sách …một cổ thi …ồ không một kỳ thư.
Rainy thư sinh cùng nhìn vào cuốn sách cổ:
Tờ giấy đã cũ mục nát tưởng chừng sắp thành bụi , ngay trang đầu viết mấy câu thơ:

đọc thêm…

Chuyện Hai Mình ( Tập Sáu)


Cùng viết: Tony & Rainy

TẬP SÁU: HẾT LÊN RỪNG LẠI XUỐNG BIỂN
Ăn cơm xong, cả Tony và Rainy theo sự hướng dẫn của Hồng Ngọc cô nương men theo hậu viên của Sâm Ngọc Linh ra thăm mộ của hai nhân vật lịch sử kiếm hiệp, Tony luôn tiện kể lịch sử thanh Đồ Long Đao và Ỷ Thiên kiếm đã gắn liền với mối  tình của Vô Kỵ và Triệu Minh như thế nào, đồng thời y thắc mắc:
Không ngờ cả Đồ Long Đao và Ỷ Thiên Kiến cùng xuất hiện ở Việt Nam. Thật là kỳ lạ hở tiểu đệ .
Rainy lúng túng:
-Cái nầy …
Y không quen nói dối mà kể trước mặt một người lạ như Hồng Ngọc cô nương y cũng không muốn nói dối nên y cứ ấp a ấp úng mãi.
Hồng Ngọc biết ý, cô tế nhị bước vào trong nhà chợt y nghe tiếng Tony thở dài:
– Nếu đệ cảm thấy không tiện nói thì thôi..
– Cảm ơn đại huynh, bây giờ mình từ giã lên đường.
Tony công tử nửa thật nửa đùa:
-Huynh muốn trông cây si ngay tai đây vào lúc nầy mà không biết cây si nầy có chết yểu không ?
Rainy hờn dỗi:
– Thôi, đại huynh cứ ở đây, để đệ về một mình cũng được.
Đại huynh của y cười xòa :
– Hi hi huynh đệ mình cùng về kẻo huynh ở đây lại bị con chí bốn nghìn năm gây thương tật có mà khổ.
Hồng Ngọc cô nương trả lời :
– Công tử khéo lo sống giữa rừng Sâm Ngọc Linh mà sợ vết thương con chí cắn mới lạ.
Dứt lời, y đưa một củ Sâm Ngọc Linh có tuổi 50 năm và bảo :
– Nhờ hai vị khi về đưa dùm củ sâm nầy để Trần công tử chữa bệnh, chỉ cần ngâm nước vo gạo một ngày đêm cho ra hết chất độc, xong dùng dao bằng đọt tre xắc mỏng bỏ vào ấm đất nấu nước uống khoảng năm ngày vết thương sẽ lành .
Sau đó  vị cô nương còn tặng riêng cho Tony và Rainy mỗi người một củ Sâm một trăm tuổi và dặn dò:
– Đây là mối duyên kỳ ngộ ban sơ,  mấy khi có khách ghé thăm Ngọc Linh sương phủ bốn mùa, hai vị nhớ đem theo bên mình phòng khi trái gió trở trời, Sâm nầy tăng sức khỏe, chỉ cần xắc lát ra ngậm vài lát là có thể nhịn đói cả ngày mà thần lực chẳng hư hao.
Ngờ đâu , Rainy lắc đầu lia lịa :
-Cám ơn cô nương, tại hạ không dám nhận đâu? đến nhà cô nương dùng cơm trưa là quý hóa lắm rồi, còn quà cáp thì tại hạ thì xin hẹn lần sau?
Giai nhân thấy Rainy từ chối phủ phàng đôi mắt đẫm lệ, chực khóc, ngấm vẻ kiều mỵ của nàng ai không xót xa, Tony công tử đưa tay nhận :
– Xin cám ơn hảo ý của cô nương để tại hạ nhận dùm, rồi sẽ thuyết phục tiểu đệ sau , bây giờ xin từ giả hẹn một ngày gần đây tái ngộ.

đọc thêm…

Chuyện Hai Mình ( Tập 10)

 

Cùng viết: Tony & Rainy

TẬP MƯỜI : BÍ MẬT ĐAO VÀ KIẾM

Khi lực lượng chi viện đến thì trận chiến đã kết thúc lúc đó trời đã mờ sáng, Tony công tử nhờ quân cứu viện đi cắm cờ trên các đảo còn lại còn chàng và các chiến sĩ còn sống ngồi thở dốc vì quá mệt. Địch quân gần như bị tiêu diệt hoàn toàn nhưng nghĩa quân chết cũng khá nhiều, chàng đi tìm Rainy thì thấy tiểu đệ đang ôm xác của Hoàng Vân cô nương, Tony nhẹ nhàng đánh thức Rainy dậy, y mở mắt hốt hoảng:
– Ôi ! đệ còn sống, huynh còn sống, ai thắng hỡ huynh.
Tony mỉm cười:
– Phe ta thắng.
Rainy bật dậy nhìn quanh, y la lên:
– Sao người chết nhiều quá.
Lần đầu tiên y tham gia một trận đánh có thật giống như phim, y bàng hoàng nhìn Thanh Vân đang khóc trước xác Hoàng Vân cô nương. Sau đó các người chết được chôn ở mé phải của đảo Cát Vàng, sau nầy sẽ thành Nghĩa Trang liệt sĩ, bọn Hải tặc cũng được chôn,phía trái của đảo, một số người định thả xuống biển làm mồi cho cá nhưng Tony can ngăn, những
người hải tặc bị thương được nhóm tù bình của họ săn sóc trên những tàu có mang quốc kỳ và quốc huy nước họ, cứ 100 tù binh thì săn sóc 100 người bị thương cùng ở trên một chiếc tàu để về quê quán, đặc biệt những người bị thương vì con Chí cắn được Tony công tử tặng cho những củ nhân sâm 100 tuổi và bày cách thức chửa trị, bọn Hải tặc cảm động, họ không ngờ Tony đối xử với kẻ thù còn hơn sĩ quan họ đối với thuộc cấp , mang thân phận người lính  khi chiến đấu thì lăn xã bảo vệ các sĩ quan mà quyền lợi thì lãnh đạo họ dành hết. Những chiếc tàu không biển số, không cắm quốc kỳ thì đền bù cho các ngư dân bị tàu Hải tặc phá trong những tháng trước, số tàu dư được chia cho các ngư dân  tỉnh bạn trước đây từng bị Hải tặc bắn phá. Những người bị thương nặng của nghĩa quân được được bạn bè đưa lên máy bay, máy bay nầy do bằng hữu phi công của Tony lái về phi trường Chu Lai, sau đó họ được đưa về bệnh viện Đa Khoa Quãng Ngãi chữa trị. Trong đống đổ nát cháy dang dở, nghĩa quân tìm thấy xác con Chí và bọn Hải tặc cháy đen thui cùng với xác năm nghĩa quân, con Chí và năm nghĩa quân được chôn mé phải , sau nầy bia mộ của nó mang tên : Chí Anh Hùng, vậy là sau bốn ngàn năm chu du trong truyện cổ tích, con Chí trong 1001 đêm đã kết thúc đời mình bằng một cái chết vẻ vang, mộ Chí Anh Hùng nằm sát bên mộ Hoàng Vân Thanh nữ và những vị Anh Hùng khác, lịch sử sẽ không quên họ.đọc thêm…

Họa Thơ Lâm Cẩm Ái

*Trong ngăn kéo

Dấu tình trong ngăn kéo
Ngỡ tình đã phôi pha
Nào hay tình cất kỹ
Vẫn nồng hương đậm đà

Người đi cứ đi mãi
Ta cứ nuôi nụ buồn
Để hôm nào găp lại
Tặng cho người chút hương

Rồi ngàn năm sau nữa
Lá cuối thu rời cành
Hương tình yêu năm xưa
Đã mất mầu thiên thanh

Thôi thì hãy quay về
Để một lần say mê
Mộng ban đầu xưa cũ
Thắm đậm một câu thề

Một ngày bao nỗi nhớ
Gặm nhấm tâm hồn đau
Ngăn kéo lâu quên mở
Chôn kín tận ngàn sau

Ta xin người bình an
Quên ngăn kéo dĩ vãng
Khơi chi đống tro tàn
Để lòng thêm nát tan{jcomments off}

Một Chút Tình

là tôi trăm bận não nề
gieo câu thơ vụn mang về gởi em
bây chừ tim tím vào đêm
đi đâu cũng thấy lem nhem mớ tình

dặn mình thôi ráng thương mình
quên đi ba cái linh tinh rối lòng
sợi buồn trôi nhẹ giữa dòng
tan nhanh cho hết long đong một thời

rót thêm yêu dấu với đời
nửa khuya nhớ bạn gọi mời tri âm
loay hoay lại thấy trăng tàn
nhịp tim rau ráu mộng gần em xưa

hỏi ai đã biết hay chưa
một lần yêu để mấy mùa chiêm bao
người đi hồn phách lao đao
sầu chi mấy cũng nghẹn ngào che tay

tặng nhau mấy tiếng thở dài{jcomments off}