Các bài đăng của tác giả Lão Bà Bà.



Một Ngày Với Tranh Của Họa Sĩ Trần Thuận

Tác giả: Lão Bà Bà

 

Vào một ngày giữa tháng ba tin nhà một nhà vật lý, vũ trụ học Stephen Hawking từ trần làm tôi bàng hoàng… Con người ấy đã ra đi rồi sao? Nếu cái chết là sự giải thoát – ông có bằng lòng với sự giải thoát đó không? Hay vẫn còn yêu quý cuộc đời này, không biết ông có được một ngày thong thả để… quây quần bên gia đình, nhấm nháp ly champagne, thưởng thức giai điệu của Richard Wagner và ngắm nhìn những tia nắng mùa hè rực rỡ (1) và trước khi ra đi người có đem theo nụ cười – nụ cười diễu cợt người ta thường thấy nơi ông? Tôi vốn là người yêu đời vui tính, nhưng trước cái chết của tha nhân lại bi quan, và cái bệnh “thương vay khóc mướn” đeo đuổi tôi đến hơn nửa tháng sau cho đến khi tôi gặp bức tranh của họa sĩ Trần Thuận.
18Badmtt1

Chân dung họa sĩ Trần Thuận đang vẽ

đọc thêm…

Người May Mắn

 Tác giả: Lão Bà Bà

Hi ! các bạn ơi tui xin tự giới thiệu tui là húi cua C Đ(Cường Đễ )100%, lẽ ra tui không vào đây, vì đã có trang nhà để dzung dzăng dzung dzẻ, nhưng vì có chuyện liên quan đến những hai nàng  NTH(Nữ Trung Học) , nên xin vào để góp vui một chút xíu rồi đi ngay vì ở lâu thế nào cũng bị ăn đòn, đòn của phe ta vì tội “ăn cơm CĐ ,thờ ma NTH” đòn của phe địch vì tội ” hai con mắt mở trao tráo mà dám lộn chuồng “, đòn nghỉ chơi của sắp nhỏ vì ” bố nó không một lòng chung thủy với má nó . Trước tiên là chuyện nàng NTH số 1 , nàng nầy là hàng xóm của tui , hai tui chơi nhau từ thưở bé, bạn hàng xóm mà , trong sáng hết cỡ, nghĩa là nếu má nàng cho nàng một cái kẹo cà , nàng nếm cái đầu tiên thì người tiếp theo được lém một chút là tui, còn mấy nhỏ khác phải sắp hàng đằng sau , để trả công được ăn kẹo cà ,khi vào lớp năm (lớp một bây giờ) tui cũng gạ gẫm mẹ hiền mua hai cục gôm để tặng cho nhỏ bạn một cái , các bạn còn nhớ chứ trước khi tập viết các chữ A, B , C , thì mình phải sổ bằng bút chì chử I thật ngay ngắn , đương nhiên là tui sổ thẳng tưng rùi , để còn sổ dùm cho người ấy nữa chứ, hào hoa ngay từ lớp một ghê chưa , lớn lên một tí xíu nữa thì dòng đời chia cắt , nàng về NTH , còn tui bám trụ được CĐ. Vận chiếc áo dài trắng vào nàng hiền thục , đoan trang hơn, còn tui thì táo tợn hơn.đọc thêm…

Quới Nhơn

Tác giả: Lão Bà Bà

 

Lâu thật lâu, anh gặp lại chị. Chị đã khác xưa rất nhiều. Ngày mới gặp anh chị là cô thiếu nữ thường vận đồ trắng với hai cái nơ đỏ trên mái tóc. Còn bây giờ chị là thiếu phụ già dặn hơn nhiều so với số tuổi.

Chị hơi buồn khi nghe anh nhắc lại thời hoàng kim của mình:

-Có sao đâu, thời gian mà, cô vẫn có những nét đặc biệt khiến cho người ta nhớ.

-Thiệt hả, xạo hoài.

Và chị lại trở lại cái tính yêu đời thuở trước. Hai mươi mấy năm rồi chớ bộ. Hồi đó anh là chàng xích lô hay chở nàng về nhà mỗi trưa thứ bảy. Chị dễ thương, yêu đời và dễ tin người. Chỉ một cuốc xe sơ bộ anh đã nắm trọn lý lịch của chị. Đến lần thứ hai thì chị được xếp vào loại khách hàng có điểm hẹn.đọc thêm…

Ngón Võ Thần Kỳ

Tác giả: Lão Bà Bà

Bình Định tỉnh, Quy nhơn phố, Cường Để trường, dòng dõi Phan gia mấy đời nay nổi tiếng về võ thuật.
Ai đã từng bén duyên nghiệp võ, ắt không quên câu nói của Lão Tử:
“- Tự biết mình là sáng suốt, thắng được người là có sức mạnh, thắng được mình mới là kiên cường .”
Đúng thôi con nhà võ phải ngay thẳng, cẩn trọng và chu đáo và phải có tấm lòng nhân bao la, phải giữ chữ tín, cung kính mà không khinh nhờn, cần mẫn và phải thương yêu mọi người. Nối gót các bậc tiền bối thầy Mạnh Tử trước khi nhắm mắt quy tiên còn dặn dò môn đệ “- Nhân ấy là lòng của người . Nghĩa ấy là dùng để làm người ”
Phan công tử lớn lên trong cửa Khổng, sân Trình, được sự dạy dỗ nghiêm khắc của song thân, văn ôn võ luyện nên chẳng mấy chốc đã trở thành một nhân tài của võ lâm, chàng học một biết mười, quyền, cước, phi tiêu, nhị khúc đều thông thạo, nhờ khí thiêng sông núi của miền đất võ un đúc, nội lực chàng lên mức thượng thừa ngang tầm với các bậc trưởng môn, có điều khi chấm tử vi cho chàng, thầy tướng số đã nói một câu làm Phan thái mẫu giật mình kinh sợ :
– Chàng trai này tư chất rất tốt , có điều trong lục phủ ngũ tạng thì quả tim có hơi chậm lớn, chàng sẽ yêu muộn và bị tình yêu hành hạ trong suốt cuộc đời!đọc thêm…

Gợi Giấc Mơ Xưa

 

TÁC GIẢ: Lão Bà Bà

Hôm qua, thấy trang nhà của bạn, có anh chàng Cường Để nào chạy vào tặng bài nhạc, rồi chạy ra nhanh như tên đuổi, làm tui cũng muốn bắt chước, phi thân vào gửi một lá diêu bông, rồi cao bay xa chạy. Vì tui sợ đủ thứ, nhất là cô em vợ, là thành viên trường Nữ. Hắn mà biết được, hắn méc chị ba hắn, thì mình tàn đời không kịp báo động. Vì chị ba hắn là hiền thê của tui đó. Xin nói thêm, tui là người rất chung thủy, yêu vợ nhất trên đời. Đàn ông mà không yêu vợ thì đâu đáng mặt anh hùng. Nhưng mà nghe ai nhắc lại kỷ niệm xưa, lòng tráng sĩ cũng rối ren, xao động 15 giây đồng hồ trước khi trở về vị trí cũ. Xin đừng trách tui nghe quý liệt vị. Lỗi tại cái tên nhạc sĩ kia, nó gợi giấc mơ xưa làm tui cũng rộn ràng không kém, chứ bản thân tui hiền như cục đất (có bà xã kiểm chứng đàng hoàng). Tui nói thiệt đó. Ai đã có gan đứng trước cổng trường Nữ, nhìn các nàng áo trắng túa ra sân trường, mà không xúc động bồi hồi , tui khen tên ấy có trái tim làm bằng sắt, đá, đồng, chì… Từ đó, suy ra nên vào Thiếu Lâm Tự mà tu cho trọn kiếp.đọc thêm…

Ngày xưa không dám nói …

Tác giả: Lão Bà Bà

Mùa hè năm năm đó… , tôi dạy học ở trường xa nhà , có một cô bạn thân tên Lan , Lan vui tính giao thiệp rộng , nói nhiều và cũng cười nhiều . Mỗi tối, trước khi đi ngủ ,  Lan thường kể cho tôi nghe nhiều chuyện trong ngày , đa số là những đồng nghiệp cùng dạy với tôi trong ngôi trường nhỏ . Một hôm , Lam làm ra vẻ quan trọng thầm thì :”  Có người để ý đến Hà đó, nhờ Lan giới thiệu ” Tôi nghe và cười thầm , tưởng ai té ra là Nam mặt mụn . Hai chúng tôi cùng tiếu lâm về cái mặt mụn của  Nam rồi ngủ lúc nào không hay . Sáng hôm sau khi lên trường , tôi cũng để ý dòm kĩ  Nam mặt mụn hơn mọi khi . Anh chàng cũng tỉnh bơ như mọi ngày , hay là nhỏ Lan thêm mắm muối , nhưng đến tối thì  Nam mặt mụn trở nên da diết hơn qua lời Lan . Lạ kì , anh chàng này sao lạ quá , gặp đối tượng mà lạnh băng , còn không có người ta thì sôi nỗi khủng khiếp .  Cứ như vậy suốt ba năm trời tôi có một cây si qua lời cô bạn gái , còn đối diện với tôi thì người ấy tỉnh queo , câm nín .  Năm 1982 , tôi được đổi về gần nhà công viêc bộn bề hơn đời sống ở thành phố lôi tôi vào quỹ đạo ồn ào , náo nhiệt . Lấy chồng , có con , rồi chia tay nhau , mọi việc diễn ra nhanh hơn là tôi nghĩ , Lan vẫn dạy trường cũ . Chúng tôi ít gặp nhau , thỉnh thoảng có việc cần mới điện thoại thăm hỏi nhau . Một hôm , tụi con đi siêu thị sắm đồ , mình tôi ngồi buồn vẫn vơ ,thì chuông điện thoại lại reo . Giọng người đàn ông lạ hoắc lại còn đố tôi có biết họ là ai không ? tôi thua thì người đó tự giới thiệu : –  Nam đây , Nam hồi dạy trường  Xuân Hòa với Lan và Hà đó ? Tôi nhớ ra chính là  Nam mặt mụn thuở nào ? cảm thấy vui vui ,  bên đầu dây kia có tiếng thở nhẹ :
– Hà khỏe không ?
– Hà khỏe ? còn  Nam có khỏe không ?
–  Nam khỏe ? Thật lâu , người bên đầu giây kia mới nói tiếp :
–  Chúc Hà vui khỏe .
– Ừ , Hà cũng chúc  Nam như vậy đó .
Khoảng một giờ sau thì chuông điện thoại lại reo . Tôi bắt máy thì lại nghe tiếng cười ròn rã của Lan :
– Nam mặt mụn mới gọi Hà phải không ?
– Ừ, nhưng chẳng nói gì hết .
– Chàng xúc động lắm , chàng tâm sự nghe tiếng của Hà ,chàng quên hết trời đất , chẳng nói gì được cả .
Cũng như xưa , qua lời Lan thì tôi vẫn còn một tình yêu sấm sét nơi người đàn ông đó . Lan kết thúc bằng một trận cười ròn rã . Sau tiếng cười của Lan , tôi nghe như có tiếng thở dài của mình và của ai đó thật xa xăm .{jcomments on}

 

Gởi bạn

Tác giả: Lão Bà Bà

Có một người con gái
Từ xứ dừa  Bình Định đã ra đi ,
Trên bước đường xa quê , nàng gặp những ân tình ,
Và chọn quê hương mới , làm nơi dung thân miên viễn .
Vùng đất Long  Xuyên
Đất mặn đồng chua
Nhưng đầy vị ngọt chứa chan
Tình nơi đây nồng nàn
Như con cá đồng kho mặn

đọc thêm…